Người Chồng Liên Hôn Của Tôi Lúc Nào Cũng Lạnh Như Băng

Nghĩ đến đó, tôi lại thấy buồn.

Nhưng suy cho cùng tôi chỉ là một omega kém chất lượng bị đem ra liên hôn, không có nội hàm, tính cách cũng chẳng tốt, nói trắng ra vốn không có tư cách yêu cầu người ta điều gì.

Vì thế tôi cố ép biểu cảm kinh ngạc xuống, miễn cưỡng giữ nụ cười.

“Ý tôi là… anh nhớ chú ý sức khỏe.”

Sau đó siết ch/ặt lòng bàn tay, đứng tại chỗ nhìn Lục Duật kéo chiếc vali phong cách tối giản rời đi.

06

Trong biệt thự cũ của nhà họ Lục, Lục Phong khoanh tay nhìn anh trai mình dọn phòng, vẻ mặt cạn lời.

“Chẳng phải ban đầu chính anh cứ khăng khăng đòi cưới cái cậu omega kia, nhất quyết đổi đối tượng liên hôn thành cậu ta sao? Kết quả mới mấy ngày đã ở riêng rồi?”

“Không phải ở riêng, em ấy sức khỏe không tốt.”

Lục Duật vừa thu dọn hành lý vừa giải thích.

“Tình trạng của anh thế nào em cũng biết. Nồng độ pheromone của anh quá cao, hôm qua chỉ cho em ấy một chút mà hôm nay trông đã tiều tụy như vậy rồi.”

“Nếu muốn đ/á/nh dấu, pheromone sẽ phải truyền trực tiếp vào tuyến thể của em ấy.”

“Anh không muốn làm em ấy bị thương.”

Lục Phong gãi đầu, bất lực nhìn bóng lưng sa sút của người nào đó.

“Thế anh đã giải thích với người ta chưa?”

“Chưa.”

Lục Duật chỉnh lại ga giường, thất thần nhìn chiếc nhẫn cưới không quá hoa lệ trên ngón áp út.

“Anh lớn tuổi hơn em ấy, chất lượng pheromone cũng không tốt. Nếu bị em ấy phát hiện, em ấy sẽ ly hôn với anh.”

“Anh không dám mạo hiểm.”

07

Đối với tôi, việc Lục Duật không ở nhà đúng là cực hình.

Lúc thật sự khó chịu, tôi sẽ lén lút chui vào phòng ngủ của anh để ngủ.

Nhưng dì giúp việc trong nhà lại quá chăm chỉ, đến lần thứ hai tôi định dùng lại chiêu cũ thì tuyệt vọng phát hiện chăn đã được giặt sạch thơm tho, chẳng còn sót lại chút pheromone nào.

Thế là tôi chưa chịu bỏ cuộc, lại mở tủ quần áo của anh ra, hy vọng sẽ có bất ngờ.

Kết quả tên đại khốn kiếp này mang hết quần áo thường mặc đi, ngay cả một bộ đồ ngủ cũng chẳng để lại.

Họa vô đơn chí, ngày thứ ba anh không ở nhà, người cha alpha chưa từng quan tâm đến tôi gọi điện tới. Trong lời nói đầy ám chỉ rằng tôi nên mau chóng sinh con, để sau này nếu bị đ/á đi còn có chút vốn liếng.

Sau khi cúp máy, tôi lại nhớ đến ba.

Trên thế giới này ngoại trừ ba ra căn bản chẳng có ai yêu tôi.

Có lẽ vì tâm trạng quá tệ, cộng thêm buổi tối ra ngoài cho mèo hoang ăn mà quên mặc thêm áo, tôi bất hạnh bị sốt và cảm lạnh quật ngã ngay trong đêm.

Dạ dày đ/au đến mức khủng khiếp, mỗi lần nhúc nhích cơ thể đều có cảm giác như sắp ch*t.

Mơ mơ màng màng, tôi gọi vào số điện thoại của ba, rồi sau khi nghe giọng máy móc thông báo “thuê bao hiện không liên lạc được” thì hoàn toàn suy sụp mà bật khóc.

Rốt cuộc phải làm sao mới được đây…

Tại sao thế giới này lại đối xử tệ với tôi như vậy?

Trước khi đ/au đến mức mất hẳn ý thức, tôi tự gọi cho mình một cuộc cấp c/ứu.

Trong lòng cố chấp nghĩ rằng....

Tôi không muốn ch*t một cách đáng thương như vậy.

08

Ngoài phòng bệ/nh, Lục Duật với tư cách người chồng đang bị bác sĩ m/ắng cho một trận.

“Mức pheromone của bệ/nh nhân đã hỗn lo/ạn đến mức này rồi, cậu là chồng mà không phát hiện ra chút nào sao?”

Lục Duật cúi đầu không nói gì, trong đầu toàn là cảm giác hoảng lo/ạn khi nhận được điện thoại từ bệ/nh viện.

Anh muốn hỏi bác sĩ nguyên nhân, nhưng lại sợ nghe thấy đáp án đó.

Nếu thật sự là do anh ảnh hưởng đến em ấy thì phải làm sao?

Danh sách chương

5 chương
28/05/2026 22:54
0
28/05/2026 22:54
0
28/05/2026 22:53
0
28/05/2026 22:52
0
28/05/2026 22:51
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu