Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Không khí trong bãi đỗ xe yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng động cơ vừa tắt.
Tôi nhìn anh.
Anh nhìn tôi.
Qua rất lâu, tôi mới hỏi: “Anh nói anh chỉ là kỹ thuật viên?”
Tạ Cảnh Thâm đáp: “Em nói cha mẹ ở quê làm ăn nhỏ?”
“Anh nói anh mắc n/ợ.”
“Em nói tiền thuê nhà cũng phải tính từng đồng.”
Hai người đồng thời lên tiếng: “Đồ l/ừa đ/ảo.”
Quản lý cấp cao hai bên cúi đầu, cố coi mình là cột bê tông.
Tôi đang định tiếp tục chất vấn thì dạ dày cuộn lên, phải quay người che miệng nôn khan.
Sắc mặt Tạ Cảnh Thâm lập tức thay đổi, anh lao tới đỡ eo tôi theo phản xạ.
“Khó chịu ở đâu?”
Tôi gạt tay.
“Không liên quan đến anh.”
“Em đang mang th/ai.”
“Con là của tôi.”
Câu nói vang khắp tầng hầm.
Hơn hai mươi quản lý đồng loạt ngẩng đầu, trợ lý của tôi há miệng, trợ lý của anh đá/nh rơi cả tập tài liệu.
Mười phút sau, tin con trai út nhà họ Lâm mang th/ai con của người thừa kế Tạ thị truyền khắp hai tập đoàn; hai mươi phút sau, cha tôi và ông nội Tạ đã ngồi đối diện trong phòng họp; ba mươi phút sau, cuộc đàm phán dự án biến thành đại hội tranh quyền đặt họ cho đứa bé.
Cha tôi đ/ập bàn: “Con trai tôi mang th/ai, đứa bé đương nhiên theo họ Lâm.”
Ông nội Tạ lạnh lùng đáp: “Con của người thừa kế Tạ thị phải mang họ Tạ.”
“Nhà họ Tạ các ông ngay cả người cũng không chăm được, còn dám đòi cháu?”
“Con trai ông lừa cháu tôi ở căn phòng mười mét vuông.”
“Cháu ông cũng lừa con tôi!”
Hai ông già suýt nữa biến phòng họp thành võ đài.
Tôi ngồi ở đầu bàn, Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh rót nước ấm, hoàn toàn không tham gia.
Tôi lạnh lùng hỏi: “Tạ tổng không cần giải thích sao?”
“Anh xin lỗi.”
“Xin lỗi chuyện gì?”
“Tất cả.”
“Ban đầu anh giả nghèo vì điều tra công ty con?”
“Ừ.”
“Sau đó tiếp tục giấu vì muốn thử xem tôi có yêu một kỹ thuật viên mắc n/ợ không?”
Tạ Cảnh Thâm im lặng hai giây rồi thừa nhận: “Có một phần.”
Tôi cười khẩy.
“Tôi cũng không tốt hơn.
Tôi sợ anh yêu tiền nên cố ý diễn tiếp.”
“Vậy chúng ta hòa nhau.”
“Tạ Cảnh Thâm.”
“Anh nói sai.”
Anh sửa ngay.
“Em có thể gi/ận.
Anh không có quyền đòi hòa.”
Bên kia, hai gia đình đã chuyển từ tranh họ sang tranh tài sản.
Ông nội Tạ tuyên bố sẽ chuyển mười phần trăm số cổ phần thuộc sở hữu cá nhân vào quỹ tín thác đứng tên đứa bé; quyền hưởng lợi thuộc về con, còn quyền biểu quyết do người giám hộ quản lý đến khi trưởng thành.
Cha tôi không chịu thua, lập tức thêm quyền hưởng lợi tại một công ty con sinh lời cao của Lâm thị, ba căn biệt thự và một quỹ giáo dục.
Hai bà nội ngoại nghe tin chạy tới sau, không tranh cãi, chỉ gọi luật sư riêng.
Một người thêm khu nghỉ dưỡng ven biển, người kia thêm quỹ đầu tư dài hạn.
Đứa bé chưa chào đời đã có hai căn hộ, ba căn biệt thự, một khu nghỉ dưỡng và số tài sản khiến cả phòng họp phải im lặng tính toán.
Đúng lúc ấy, hai trợ lý đồng thời bước vào.
Trợ lý của Tạ Cảnh Thâm nói: “Tạ tổng, căn hộ gần b/ệnh viện ngài yêu cầu đã chuẩn bị xong.”
Quản gia nhà tôi cũng nói: “Cậu chủ, căn hộ đối diện đã hoàn tất thủ tục thuê tượng trưng hai nghìn một tháng.”
Tôi và Tạ Cảnh Thâm nhìn nhau.
Toàn bộ phòng họp quay sang nhìn hai chúng tôi.
Cha tôi hỏi: “Hai đứa thuê hai căn đối diện để làm gì?”
Tôi đáp rất thành thật: “Để lừa nhau.”
Ông nội Tạ nhắm mắt, có lẽ lần đầu tiên hối h/ận vì đã nuôi người thừa kế quá thông minh.
Sau buổi họp, tôi trở về nhà họ Lâm.
Tạ Cảnh Thâm không ngăn cản, chỉ nói sẽ xử lý sạch chuyện trong Tạ gia rồi tới xin lỗi đàng hoàng.
Tôi không đáp, nhưng cũng không bảo anh đừng tới.
## Chương 7: Theo đuổi lại người yêu không thể chỉ dựa vào nửa quả trứng
Tôi không lập tức tha thứ cho Tạ Cảnh Thâm.
Sau khi về nhà, cha sắp xếp bác sĩ, chuyên gia dinh dưỡng và một đội người giúp việc, còn mẹ thì ngồi bên giường m/ắng tôi suốt hai giờ vì dám mang th/ai mà không nói.
Thực ra gia đình chưa từng mất dấu tôi; mỗi tuần tôi đều báo bình an, chỉ là cha mẹ giữ lời, không cho người can thiệp vào cuộc sống tự lập của tôi.
Biết tôi sống chung với một người tên Tạ Thâm, họ còn tưởng đó là một kỹ thuật viên bình thường, ai ngờ cuối cùng lại là con sói lớn nhà đối thủ.
Căn phòng ngủ ở nhà lớn gấp mười lần căn phòng trọ, nhưng đêm đầu tiên tôi vẫn mất ngủ.
Chiếc giường quá rộng, bên cạnh quá trống; tôi theo thói quen đưa tay sang, chỉ chạm vào ga giường lạnh ngắt.
Điện thoại sáng lên.
Tạ Cảnh Thâm nhắn rằng anh đang ở dưới cổng.
Tôi kéo rèm, quả nhiên thấy một chiếc xe đỗ ngoài đường, còn anh đứng bên cạnh với túi bánh hạt dẻ của cửa hàng gần khu trọ.
Tôi nhìn một lúc rồi đóng rèm.
Mười phút sau, người giúp việc mang túi bánh lên, bên trong có mảnh giấy ngắn: “Không cần tha thứ ngay.
Ăn một chút rồi ngủ.”
Ngày hôm sau anh lại tới.
Ngày thứ ba cũng vậy.
Nhưng Tạ Cảnh Thâm không chỉ đứng ngoài cổng.
Anh công khai tới xin lỗi cha mẹ tôi, giao toàn bộ hồ sơ về cuộc điều tra ở Tạ gia cho luật sư hai bên kiểm tra, rồi trong vòng ba tuần dọn sạch phe chi thứ đã lấy dự án làm công cụ rút tiền.
Mỗi lần tôi đi khám th/ai, anh đều chờ ở hành lang; tôi cho vào thì vào, tôi không muốn gặp thì anh chỉ hỏi bác sĩ qua trợ lý, tuyệt đối không ép.
Đến lần siêu âm tiếp theo, bác sĩ hỏi cha đứa bé có vào nghe tim th/ai không.
Tôi im lặng vài giây rồi bảo y tá gọi người ngoài cửa.
Chương 12
Chương 6
Chương 18
Chương 09
Chương 14
10
Chương 15
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook