BẠO QUÂN LÀ MỘT VIÊN KẸO NGỌT

BẠO QUÂN LÀ MỘT VIÊN KẸO NGỌT

Chương 4

15/01/2026 10:48

Ta: "Chí."

Lân Tịch đổi hoa thành màu vàng. Ta không "chí chí cha cha" nữa, đứng yên tại chỗ bắt đầu rỉa lông chim.

16.

Rỉa cái n/ợ mẹ gì không biết. Sao trên người ta lại dính m.á.u thế này?!

Ta gi/ật mình một cái, thân hình thoáng chốc dài ra, đồng thời lao về phía trước túm lấy cánh tay Lân Tịch. Lân Tịch khẽ "xuýt" một tiếng, chỉ thấy trên cánh tay hắn, từng tia m.á.u thấm qua lớp cẩm y lan rộng ra ngoài.

Ta chau mày: "Sao huynh lại bị thương?"

Lân Tịch mặt không đổi sắc đáp: "Hung thú M/a tộc làm lo/ạn, ta đi tiêu diệt chúng."

Ta: "Ồ."

Lân Tịch: "Tổng cộng một trăm lẻ tám con Hung thú."

Ta: "Khá nhiều đấy."

Lân Tịch: "... Ta chỉ bị thương ngoài da thôi."

Ta thẳng tay x.é to.ạc y phục của Lân Tịch, chỉ thấy trên cánh tay hắn có một vết thương do đ/ao ki/ếm sâu thấy cả xươ/ng.

Ta: "?"

Ta hỏi: "Cái này mà huynh gọi là vết thương ngoài da hả?"

Lân Tịch hiếm khi lộ ra vẻ mặt lúng túng, im lặng một hồi rồi bảo: "Ta đơn đả đ/ộc đấu với một trăm lẻ tám con..."

"Được rồi được rồi, ta biết huynh một mình đấu với một trăm lẻ tám Hung thú rất lợi hại rồi. Ở đây có thảo d.ư.ợ.c không? Để ta băng bó cho huynh."

17.

Nói thật lòng nhé, chỉ là băng bó cánh tay thôi mà. Huynh cũng không cần thiết phải cởi sạch áo trên như vậy đâu. Cái điệu bộ này của huynh thực sự có hiềm nghi quyến rũ chim nhỏ quá đấy.

Nhưng cũng may đạo tâm của ta kiên định. Ta mắt không liếc xéo, giúp Lân Tịch băng bó xong vết thương, thuận tay vớ lấy cái chăn cuốn hắn từ đầu đến chân như bánh chưng, chỉ để lộ ra gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo.

... Đẹp quá, hay là phủ kín luôn cả mặt cho rồi?

Thấy ta có ý định đó, Lân Tịch cười trầm thấp rồi dang tay ôm trọn ta vào lòng, cùng lăn ra giường. Ta vừa vùng vẫy, hắn liền "xuýt xuýt" kêu đ/au. Rốt cuộc ta cũng chẳng dám động đậy thêm, chỉ có thể hầm hầm nhìn hắn chằm chằm.

Lân Tịch hôn nhẹ lên trán ta: "Nhìn ta là muốn được hôn hôn. Đây là lời đệ đã từng nói với ta trước đây."

... Đúng là ta nói thật. Ta chẳng thể phản bác, đành mượt mà biến thành chim nhỏ, dùng cánh che kín đầu.

18.

Vết thương của Lân Tịch hồi phục rất nhanh, chỉ qua một đêm đã chẳng còn thấy dấu vết gì. Ta cầm thảo dược, cầm ki/ếm đứng nhìn bốn phía đầy ngẩn ngơ, chân thành khen một câu: "Thật lợi hại nha!"

Lân Tịch nói: "Ừm, cho nên ta rất khó bị g.i.ế.c."

Ta: "?"

Lân Tịch tiếp lời: "Cũng sẽ không c.h.ế.t."

Ta: "..."

Không phải, ý gì đây? Câu trả lời này của Lân Tịch thực sự không đầu không đuôi, thậm chí có chút kỳ quặc. Ta mơ hồ cảm thấy hắn đang ẩn ý điều gì, nhưng khi ta định nghĩ kỹ thì đầu óc lại như bị bao phủ bởi một lớp sương m/ù.

Cảm giác này vô cùng kỳ lạ. Kể từ khi ta kết thúc lịch kiếp, trong đầu lúc nào cũng như giấu một vầng mây m/ù. Mỗi khi ta muốn nghiêm túc suy nghĩ điều gì, đầu óc lại lập tức trống rỗng. Chẳng lẽ lịch kiếp xong nên bị ngốc luôn rồi?

Hay là nên dành thời gian tìm Lão Quân xem sao - nhưng mấy lần trước ta đến cung Lão Quân đều không thấy người đâu, chẳng biết lão già đó đi đâu rồi nữa.

19.

Nửa tháng sau đó, Lân Tịch vẫn luôn ở nhà tiếp đãi những người đến bái phỏng. Dẫu rằng ta sớm đã đoán được thần chức của Lân Tịch không thấp, nhưng nhìn đám thần tiên ra vào nườm nượp không dứt, ta mới thực sự nhận ra: Lai lịch của tiểu t.ử này không hề nhỏ.

Ngay cả vị Chiến thần nóng tính ở Côn Luân Sơn và vị lão tổ Long tộc chỉ tồn tại trong truyền thuyết Thiên giới cũng đã tới. Ba người họ có vẻ rất thân thiết, còn ngồi lại với nhau uống chút rư/ợu nhạt. Ta lặng lẽ đứng trên cột bạch ngọc, đóng vai chim cảnh.

Đêm khuya, sau khi hai người kia rời đi, Lân Tịch bước tới bên cạnh, đỡ ta nhảy lên vai hắn. Trên người Lân Tịch có mùi rư/ợu thoang thoảng, tửu lượng của hắn xưa nay vốn chẳng ra sao, rư/ợu ủ dưới phàm trần chỉ cần ba chén đã đủ khiến hắn chuếnh choáng, huống hồ là tiên tửu của Tiên tộc. Hắn bước đi nghiêng ngả, ta đứng trên vai mà nơm nớp lo sợ.

Cho đến khi Lân Tịch tựa vào cột hành lang rồi trượt xuống ngồi bệt trên đất. Gió nhẹ thoảng qua, sợi lông vũ trên phát quan của hắn khẽ động, quẹt qua gò má ta. Ngứa ngáy quá. Ta khó chịu cử động một chút, chẳng may làm rơi mất phát quan của hắn. Phát quan lộc cộc lăn xa xuống bậc thềm, ba ngàn sợi tóc xanh của Lân Tịch cũng theo đó mà xõa xuống, phủ đầy vai hắn.

Lân Tịch ngây người nhìn phát quan "tõm" một tiếng rơi xuống hồ, hắn kêu khẽ "A" một tiếng. Ta rụt chân chim lại, bảo: "Ta không cố ý đâu."

"Ừm." Lân Tịch quay đầu lại, trả lời chẳng ăn nhập gì với câu hỏi: "Lúc đệ đồng ý tuẫn táng theo ta, ta đã rất vui. Nhưng vừa mới c.h.ế.t đi là đã hối h/ận ngay. Đệ còn trẻ như thế, dựa vào cái gì mà phải tuẫn táng theo ta? Nhưng mà... Đệ là của ta, ta không muốn để đệ lại cho bất kỳ ai. Cho nên vì đệ, ta sẽ tìm mọi cách để sống tiếp." Nói đến đây, thân hình Lân Tịch lảo đảo.

Hắn không thể chống lại cơn say được nữa, cứ thế ngả nghiêng nằm vật xuống đất. Đầu đ/ập lên gạch đ/á nghe "cộp" một tiếng rõ to.

Âm thanh nghe có hay không? Hay thì đúng là một cái đầu tốt rồi.

20.

Đại Hoang thật lạnh.

Vẫn là núi Thần Điểu ấm áp hơn nhiều.

Ta mang tâm trạng phức tạp nhảy lên người Lân Tịch, đôi cánh dang rộng hóa thành một tấm chăn lông chim mượt mà, thuần khiết, bao phủ lấy hắn dưới thân mình. Nhưng làm vậy cũng đồng nghĩa với việc đầu ta chỉ có thể gối lên cằm hắn.

Danh sách chương

3 chương
15/01/2026 10:48
0
15/01/2026 10:48
0
15/01/2026 10:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu