Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ánh chiều tà phủ lên hai chúng tôi.
Sở Tư Niên đột nhiên nắm lấy tay trái tôi, anh khẽ gọi: “Giang Nam.”
“Ơ?”
“Em đồng ý chứ?”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã cảm nhận có thứ gì đó đang đeo vào ngón tay.
Trái tim đ/ập thình thịch, tôi không kìm được tay mân mê chiếc nhân duyên ấy.
“Sở Tư Niên, em đồng ý.”
“Giang Nam, anh yêu em.”
“Em cũng thế.”
Những ngày cuối đời.
Sở Tư Niên bắt đầu túc trực bên tôi từng giây.
Anh học cách nấu cháo, học làm trăm món ngon dâng lên trước mắt tôi.
Đôi bàn tay chưa từng vào bếp ấy nổi từng mảng phồng rộp.
Mỗi tối, anh đều dịu dàng vỗ về tôi ngủ như một đứa trẻ, kể vô số câu chuyện thần tiên trước giấc đêm.
Có hôm thấy Sở Tư Niên gục bên giường, mắt nhắm nghiền, tôi tưởng anh đã ngủ. Nhưng cảm giác ẩm ướt nơi mu bàn tay cho tôi biết, anh đang khóc.
Trước lúc ra đi, tôi gọi tên anh lần nữa: “Sở Tư Niên.”
Anh áp bàn tay tôi lên má mình, hơi ấm truyền qua từng thớ thịt: “Giang Nam, anh đây.”
“Sở Tư Niên. Em đi nhé. Kiếp sau... nhớ đến đón em sớm vào.”
“Anh hứa.”
*Hết*
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 15
Chương 6
Chương 18
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook