Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi nhổ một ngụm nước bọt về phía gã, ngước mắt nhìn: "Nhà họ Kim tự làm tự chịu, không có Phó Tri Hành, các người cũng vẫn xong đời thôi!"
Gã mặt s/ẹo nghe xong, tơ m.á.u trong mắt vằn lên, chân giơ lên giữa không trung...
21.
"Dừng tay!"
Là Phó Tri Hành.
Gã mặt s/ẹo ngoảnh lại cười khẩy: "Đến cũng nhanh đấy."
Phó Tri Hành đứng cách đó mười mét, chiếc sơ mi trắng trên người đã ướt đẫm mồ hôi: "Các người muốn bao nhiêu tiền tôi đều đưa, thả anh ấy ra."
"Tao không cần tiền, tao cần mạng của mày!" Gã mặt s/ẹo vớ lấy một thanh sắt gỉ dưới đất, lao tới trong vài sải chân, hai người lập tức lao vào giằng co kịch liệt.
Lý Cương thấy cảnh đó thì sợ mất mật, định lén lút chuồn đi nhưng bị gã mặt s/ẹo quát lại: "Mày không cần tiền nữa à? Trong túi tao có d.a.o đấy, đ.â.m c.h.ế.t thằng mặt trắng kia đi rồi tao cho mày tiền!"
Phó Tri Hành bị gã mặt s/ẹo đ/è dưới thân, nghiến răng quát: "Lý Cương, ông dám!"
Gã mặt s/ẹo tiếp tục kích động Lý Cương: "Mày nghĩ xem nó đã ép mày đến mức nào? Nghĩ đến đống n/ợ của mày đi, nghĩ đến đứa con gái đang nằm viện của mày đi!"
Lý Cương bị kích động đến đỏ rực mắt, ông ta gào lên một tiếng, rút con d.a.o từ trong túi ra, r/un r/ẩy bước tới. Ông ta giơ d.a.o lên, tay run cầm cập, mũi d.a.o chĩa thẳng về phía tôi: "Kỹ sư Hứa... đừng trách tôi."
Mắt tôi tối sầm lại, chỉ nghe thấy một tiếng "phập" khô khốc, dòng m.á.u nóng hổi b.ắ.n lên mặt tôi.
Phó Tri Hành đã chắn trước người tôi, lưỡi d.a.o ngập sâu vào lồng n.g.ự.c em ấy, m.á.u tươi loang ra thẫm cả chiếc áo trắng.
"Phó Tri Hành!" Tôi thở dốc liên hồi, nỗi sợ hãi như một bàn tay vô hình siết ch/ặt lấy cổ họng tôi.
Bàn tay Phó Tri Hành yếu ớt nhưng vẫn cố chấp nắm lấy tôi: "Hứa Thư, anh đừng khóc, em không đ/au."
Tôi đứng hình nhìn vũng m.á.u loang lổ trên đất, cảm nhận cơ thể Phó Tri Hành từ từ trượt khỏi người mình rồi ngã gục xuống trước mặt.
Từ phía xa, tiếng còi cảnh sát x/é tan màn đêm tĩnh mịch đang lao tới. Thế giới trong phút chốc bị chia c/ắt thành hai màu sắc - sắc đỏ của m.á.u và ánh xanh của đèn xe.
22.
Tại bệ/nh viện, đèn phòng phẫu thuật vẫn luôn sáng đỏ. Ngay bên cạnh là phòng hồi sức tích cực (ICU), liên tiếp có những chiếc giường bệ/nh phủ vải trắng được đẩy ra, bác sĩ đi cùng dặn dò thân nhân: "Ở đây không được khóc."
Tôi cố gắng để đầu óc trống rỗng, không dám suy nghĩ bất cứ điều gì. Tôi sợ những ý niệm không lành trong đầu sẽ biến thành sự thật mà bản thân không thể gánh vác nổi. Tôi không ngừng tự nhủ với bản thân rằng em ấy sẽ không sao. Tôi tham lam hy vọng ông trời sẽ bảo vệ em ấy thêm một lần nữa.
Lúc này, một thanh niên quen thuộc tiến lại gần: "Anh Hứa?"
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, đại n/ão chậm chạp xử lý thông tin. Cậu ta toét miệng cười: "Em là Trương Thành, trước đây chúng ta từng gặp nhau ở quán bar rồi."
Quán bar? Trong chớp mắt, một ý nghĩ lóe lên. Tôi run giọng hỏi: "Phó Tri Hành không hề mất trí nhớ đúng không?"
"Cậu ấy có mất trí nhớ thật mà." Trương Thành gãi đầu, "Chỉ là sau đó lại nhớ ra thôi."
Thấy sắc mặt tôi ảm đạm, Trương Thành khuyên nhủ: "Anh đừng trách cậu ấy, cậu ấy cũng mới nhớ ra hồi năm ngoái thôi. Sau khi phát hiện vẫn còn kẻ lọt lưới, cậu ấy không dám nhận anh vì sợ kẻ th/ù núp trong bóng tối sẽ nhắm vào anh. Đừng nhìn bình thường cậu ấy thông minh thế thôi, chứ cứ dính đến anh là cậu ấy lại rối hết cả lên."
Trương Thành lại thở dài: "Anh Hứa, anh đừng trách cậu ấy, cậu ấy thật lòng muốn tốt cho anh thôi."
Tôi gật đầu, tôi không trách em ấy. Tất cả mọi người đều biết em ấy làm vậy là vì tôi, giờ đây em ấy lại vì c/ứu tôi mà sống c.h.ế.t chưa rõ, tôi có tư cách gì để trách em ấy đây?
23.
Đúng lúc này, đèn phòng phẫu thuật tắt lịm. Vị bác sĩ gương mặt đầy mệt mỏi nhưng ánh mắt đã thả lỏng đôi chút bước ra: "Phẫu thuật rất thành công."
Đến lúc này tôi mới cảm thấy đôi chân mình nhũn ra không đứng vững nổi, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Tôi vuốt mặt, thở phào một hơi thật dài, cảm giác như bản thân vừa mới thực sự sống lại.
24.
Sau khi tỉnh lại, Phó Tri Hành được chuyển sang phòng bệ/nh thông thường. Ba mẹ em ấy đều ở nước ngoài, em ấy sợ hai cụ lo lắng nên không dám báo tin, thế là tôi và Trương Thành thay phiên nhau túc trực bên giường bệ/nh.
Nhìn em ấy yếu ớt nằm đó, tim tôi thắt lại vì xót xa. Nhưng không ngờ trước mặt tôi và Trương Thành, em ấy lại diễn hai bộ mặt hoàn toàn khác nhau.
Khi có tôi ở đó, vết thương của em ấy đ/au đến mức cánh tay cũng không nhấc lên nổi, nói gì đến chuyện tự lo liệu sinh hoạt. Nhưng khi có Trương Thành, em ấy ăn được uống được, còn có thể tự mình tay cầm cột truyền dịch đi vào nhà vệ sinh. Chuyện này vốn tôi không hề biết, chỉ thắc mắc là đã một tháng trôi qua rồi sao vết thương mãi chẳng thấy chuyển biến tốt. Tôi đi hỏi bác sĩ chủ trị, vị bác sĩ đó cứ ấp úng không chịu trả lời thẳng vào vấn đề. Phó Tri Hành lại tỏ vẻ yếu ớt an ủi tôi rằng không sao đâu.
Tôi càng thêm nghi ngờ liệu có phải em ấy có biến chứng gì đang giấu tôi hay không? Nên hôm nay, tôi xử lý xong công việc sớm hơn thường lệ, trên đường đi m/ua bánh bao nhỏ mà em ấy thích rồi vội vã chạy đến bệ/nh viện. Vừa đến cửa, tôi đã nghe thấy một đoạn đối thoại thế này...
Chương 5
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook