Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Nhi Lê
- HỆ LIỆT KẺ TRỘM MỆNH
- Kẻ Trộm Mệnh Phần 3: Quản Lý Sáu Ngón - Chương 8 - Hết phần 3
Gã quản lý sáu ngón như nghe thấy một chuyện đùa lớn: "Sao thế? Mày có thể làm gì tao? Tu vi của mày có cao hơn nữa thì sao, ngày đầu tiên tu hành chẳng phải chúng ta đã học một điều đầu tiên sao? Đừng tùy tiện ra tay, nếu báo ứng không đến, sẽ phản phệ lại chính mày."
Ông ta càng nói càng đắc ý: "Mày định vì những người c.h.ế.t đi bởi thuật Tục Mệnh mà g.i.ế.c tao sao? Ha ha ha ha, thật là nực cười! Mạng của bọn chúng có liên quan gì đến mày, c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, có liên quan gì đến tao?"
Tôi cụp mắt, không thèm nhìn bộ mặt gh/ê t/ởm của ông ta nữa.
"Trong mắt tao chúng chỉ là những con gà con, những con gà con biết nhổ ra tiền, nhổ xong thì ch*t. Ha ha ha thật là buồn cười c.h.ế.t đi được! Chẳng phải mày thiếu tiền sao? Cái gì mà livestream xem bói, hợp tác với tao đi, tao có rất nhiều tiền!" Nói rồi ông ta lấy từ trong túi ra một xấp tiền đỏ, ném thẳng vào mặt tôi.
Vì có chút nặng, ném vào người vào mặt rất đ/au rát.
"Tất cả những báo ứng mà ông phải nhận vẫn chưa đủ để tôi ra tay sao? Nhân quả của biết bao nhiêu người vì ông mà thay đổi. Cho dù có phản phệ, tôi tự cho rằng mình cũng có thể gánh vác được."
"Được rồi, đến đây thôi, điều tra đến đây cũng gần đủ rồi, hôm nay tao sẽ phế một tay của mày, rồi cút về cái đạo quán nát của mày đi!"
Lời ông ta vừa dứt, tôi ngược tay dán hai lá định thân phù lên người hai gã vệ sĩ.
Gã quản lý sáu ngón kinh ngạc đến mức nói năng lộn xộn: "Mày... mày!"
Ông ta đã bỏ th/uốc tôi, vốn dĩ tôi phải toàn thân vô lực. Ông ta nghĩ rằng mình nắm trong tay tất cả, nhưng lại không biết tôi cố tình dấn thân vào cục diện này.
Tôi ngồi xuống đất, hai tay bấm quyết, trong chốc lát, gió lớn nổi lên, cát bay đ/á chạy khiến mọi người đều đứng không vững. Hệt như một cơn bão vừa càn qua. Trên bầu trời một tia tử điện lóe lên, kèm theo một tiếng động lớn.
Gã quản lý sáu ngón sợ đến mức nói năng lộn xộn: "Mày dám g.i.ế.c tao? Sao mày dám? Mày không sợ phản phệ sao?"
Tôi mở mắt, giọng nói lạnh lùng: "Bây giờ, tôi hỏi ông trả lời. Những hung thi kia đâu?"
Gã quản lý sáu ngón lại bị một tiếng động lớn dọa sợ đến mức quỳ sụp xuống đất: "Ở Tương Tây, đều được vận chuyển đến đó rồi."
"Các người muốn dùng chúng làm gì, bí mật về sự trường sinh là gì?"
"Thuật Tục Mệnh có thể dùng cho người, vậy nếu linh h/ồn nối tiếp linh h/ồn, linh h/ồn trở về thể x/á/c không phải là trường sinh sao?"
"Đồ ng/u xuẩn! Một số lượng lớn hung thi như vậy, sao các người có thể bảo đảm kiểm soát được chúng?"
Gã quản lý sáu ngón hẳn là không nói hết, không thể nào chỉ đơn thuần là nghiên c/ứu sự trường sinh, nhưng không sao, tôi sẽ tự mình đến đó.
"Địa chỉ."
Ông ta vội vàng đáp lại liên tục, viết địa chỉ cho tôi. Nhân lúc tôi không chú ý, ông ta nhanh chóng chạy ra ngoài, lái xe bỏ trốn.
Một tia chớp khổng lồ x/é toạc bầu trời. Bên cạnh chiếc xe ch/áy đen, người đứng chật kín.
Tôi đi ngược lại đám đông, trong mắt không chút gợn sóng.
Tiếp theo, tôi sẽ đi Tương Tây.
Đột nhiên bước chân loạng choạng, trước mắt tối sầm. Tôi liền đổ ầm xuống đất, hoàn toàn mất đi ý thức.
Trên nền đất ven đường xuất hiện vài chữ lớn: "Chúng ta kỳ sau gặp lại, ở Tương Tây."
[Hết phần 3]
Mình giới thiệu bộ linh dị do mình đã up lên web MonkeyD ạ:
Nhà M/a Của Tôi Có M/a Thật - Tác giả: Anh Đào Tiểu Tửu
Sau khi đạo quán đóng cửa, tôi mở một ngôi nhà m/a. Toàn bộ m/a q/uỷ trong đó đều do tôi đích thân bắt về.
Cho đến một ngày nọ, có một du khách ôm lấy con m/a NPC của tôi và gào lên: “Mẹ ơi! Con nhớ mẹ quá mẹ ơi!”
Thôi rồi, tiêu rồi!!!
1.
"Đứng lại! Đừng có chạy!" Tôi hổn hển đuổi theo một cô gái trẻ trang điểm tinh xảo, dáng người yêu kiều.
Khốn kiếp, đi giày cao gót mà chạy nhanh đến thế?
Cô gái trẻ sành điệu quay đầu lại thè lưỡi trêu tôi, rồi đắc ý tiếp tục chạy.
Tôi gầm lên một tiếng, nhảy vọt lên cao rồi lao xuống, đ/è bẹp dí cô ta xuống đất.
Đám đông hóng hớt nhanh chóng vây lại. Hai người phụ nữ đ/á/nh nhau, lại còn là hai cô gái xinh đẹp, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Không ít người còn rút điện thoại ra quay.
"Làm gì thế? Đồ bi/ến th/ái! C/ứu với!" Cô gái giơ hai tay như mèo con, cố sức đ.ấ.m đ/á cào c ấ u tôi, miệng không ngừng gào thét: "Tôi đã nói rồi, tôi có bạn trai, tôi không thích phụ nữ, cô đừng có bám theo tôi nữa! Chúng ta không thể có kết quả gì đâu!!!"
Cả đám đông xôn xao. Ngọn lửa buôn chuyện của những người hóng hớt bùng ch/áy dữ dội.
"Này đừng chen, tôi rớt giày rồi!"
"Này tránh ra, cô che ống kính của tôi rồi, tôi có nhiều fan lắm, để tôi quay trước!"
Tôi c/âm nín nhìn cô gái trẻ bị nữ q/uỷ nhập h/ồn, chỉ cảm thấy đ/au đầu nhức óc.
Bách Linh là nữ q/uỷ tôi mới thu phục. Khi còn sống, cô ta là một ca nữ nổi tiếng thời Dân quốc. Vì đắc tội với một bà vợ bé của một vị quân phiệt, cô ta đã bị siết cổ cho đến ch*t.
Sau khi ch*t, cô ta hóa thành q/uỷ dữ, thường nhập vào cơ thể những cô gái xinh đẹp để dụ dỗ đàn ông, sau đó dẫn họ vào phòng, hút dương khí để bồi bổ cho mình, c ư ớ p đoạt tuổi thọ của người khác.
2.
Tôi nh/ốt cô ta trong phòng chưa được bao lâu, đêm qua không hiểu sao cô ta lại chạy thoát.
"Im miệng! Mau ra ngoài!" Tôi dùng sức kẹp ch/ặt ngón tay giữa của cô ta, cố ép Bách Linh ra khỏi cơ thể này.
"Đau quá, đ/au quá, bỏ tôi ra! Tôi không muốn ra!"
Thấy sắp bị ép ra khỏi thân x/á/c, Bách Linh nhắm mắt lại, dứt khoát ôm lấy đầu tôi, dán môi mình vào môi tôi, rồi thổi một luồng hơi vào.
Ngay khoảnh khắc q/uỷ khí xâm nhập cơ thể, toàn thân tôi cứng đờ. Bách Linh thừa cơ đẩy tôi ra, đứng dậy bỏ chạy.
Trước khi đi, cô ta không quên để lại một ánh mắt đ/au khổ, cô đ/ộc: "Em yêu chị! Nhưng chúng ta chỉ có thể cúi đầu trước hiện thực, chấp nhận số phận thôi, sau này đừng tìm em nữa! Hãy quên em đi!" Hét xong, cô ta ôm mặt, chen qua đám đông rồi biến mất.
Đợi đến khi cơ thể cứng đờ của tôi hồi phục, đám đông vây xem đã vỡ òa. Hàng ngàn người vây quanh quay phim chụp ảnh, tôi chen mãi mới ra được.
Cái con nữ q/uỷ xảo quyệt này!!!
Cuối cùng, cảnh sát giao thông đến giải tán đám đông, tôi mới thoát ra được, nhưng Bách Linh đã chạy mất dạng.
Ha ha, muốn thoát khỏi lòng bàn tay tôi à, không dễ đâu!
Vừa nãy khi ôm cô ta, tôi đã nhét một lá bùa truy tung vào túi áo cô ta rồi.
3.
Một tiếng sau, tôi xách một cái túi vải, trong túi còn vang lên tiếng ch/ửi rủa ầm ĩ của Bách Linh.
Tôi vỗ mạnh lên túi, bên trong quả nhiên im lặng.
Chỉ kịp chào hỏi nhân viên ở cổng công viên giải trí, tôi đã về đến nhà m/a. Cả đám m/a q/uỷ lập tức vây đến.
Đúng vậy, tôi đã mở một ngôi nhà m/a trong công viên giải trí. Tính cả Bách Linh, nhà m/a bây giờ có tổng cộng bốn con q/uỷ, cũng tạm đủ để tạo ra bốn chủ đề khác nhau.
Bây giờ là hơn 11h trưa, nhà m/a vẫn chưa mở cửa.
Tôi đóng cửa lại, đ/ốt một nén trầm hương hảo hạng trong lư hương ở góc Tây Bắc. Khi làn khói lan tỏa, cả đám m/a q/uỷ đều vây lại.
Cương thi Chu Hoài Khoan với vẻ mặt cứng nhắc, nhảy nhảy đến gần.
"Có phải anh đã thả Bách Linh đi không?"
"Tôi..."
Chưa kịp để anh ta nói hết câu, tiểu q/uỷ Trương Minh Minh mới tám, chín tuổi đã chạy đến: "Chị Linh Châu, mau xem này! Chị nổi tiếng rồi!" Nó kiễng chân, nhét một chiếc điện thoại vào lòng tôi.
[Nóng hổi! Xuất hiện đồng tính nữ dũng cảm tỏ tình giữa phố!]
[Hai chị xinh quá, xứng đôi thế sao không ở bên nhau?]
[Ủng hộ hai chị ở bên nhau! Đừng bận tâm đến ánh mắt thế tục!]
[Huhuhu, thực sự đã bị câu 'Hãy quên em đi' làm cho cảm động!]
[Cô gái mặc đồ thể thao kia tôi quen! Chị ấy mở nhà m/a trong công viên giải trí!]
[A a a, cô gái kia tôi cũng quen! Chị ấy chẳng phải là Trương Phỉ Phỉ, thiên kim của phú hào giàu nhất thành phố mới về nước gần đây sao?]
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook