Dây Leo

Dây Leo

Chương 6

13/08/2026 23:17

Tôi trở về nhà chưa được bao lâu thì Thịnh Xuyên cũng về tới.

Anh bước lại gần, ghé sát mặt vào tai tôi, khẽ nhíu mày lại: "Mới hút th/uốc sao?"

"Chỉ hai điếu thôi."

"Cai đi thôi—"

Cả người Thịnh Xuyên khẽ khựng lại một nhịp. Tôi cứ ngỡ anh sẽ nói câu gì đó đại loại như "tôi không thích", hoặc một lý do nào khác tương tự.

Nhưng cuối cùng, đầu ngón tay ấm áp ấy cũng chỉ nhẹ nhàng lướt qua vành tai tôi: "Không tốt cho sức khỏe của em đâu, Mạnh Tinh Lan."

Chương 8:

"...Ồ."

Tôi im lặng một thoáng rồi ậm ừ đáp lời, sau đó gạt tay anh ra, kiễng chân lên hôn anh.

Trước đây, tính khí của tôi vốn chẳng mấy dịu dàng.

Mẹ đối xử với tôi không tốt, nhưng Trình Ký Xuyên lại quá đỗi nuông chiều tôi, nuông chiều đến mức thậm khí khiến tôi của sau này có chút kiêu kỳ ngỗ ngược. Dĩ nhiên là tôi chỉ kiêu kỳ ngỗ ngược khi ở trước mặt anh ấy mà thôi.

Cho nên sau khi biết được toàn bộ sự thật, tôi cứ nghĩ bản thân sẽ mất kiểm soát mà lao tới chất vấn Thịnh Xuyên, hoặc giáng thẳng một cái t/át cho anh giống như những lần tức gi/ận trước kia, để rồi bị anh nắm lấy cổ tay, kéo vào lòng dịu dàng dỗ dành.

Thế nhưng trên thực tế, tôi lại vô cùng bình tĩnh.

Dường như năm năm qua đã mài mòn toàn bộ những góc cạnh sắc nhọn trong tính cách của tôi.

Huống hồ lúc Thịnh Xuyên đẩy cửa bước vào ban nãy, ánh đèn từ huyền quan rọi xuống, bao phủ lên đường nét gương mặt góc cạnh của anh, làm toát lên một loại khí chất lạnh lùng và xa cách đặc trưng của người ở địa vị cao.

Trình Ký Xuyên sẽ vĩnh viễn không bao giờ có khí chất như vậy, ít nhất là ở trước mặt tôi.

Cuối cùng tôi vẫn chẳng nói bất cứ điều gì, chỉ dùng sự bình tĩnh thầm lặng để tiếp nhận tất cả những gì thuộc về Thịnh Xuyên.

Kể từ sau khi tôi dọn đến đây, anh cũng bắt đầu thường xuyên qua bên này ngủ lại. Dường như anh không còn về căn biệt thự ở ngoại ô mà thuở ban đầu tôi từng theo anh tới đó.

Đến tuần thứ hai đi làm ở công ty, tôi đã nộp đơn xin cấp trên chuyển sang bộ phận thị trường.

Khi ra ngoài chạy nghiệp vụ thì khó tránh khỏi những bàn tiệc rư/ợu xã giao. Tửu lượng của tôi lại chẳng ra sao, thế nên thường xuyên trở về trong tình trạng say khướt.

Khi đang đứng ở lối huyền quan treo túi xách thì bất chợt tôi bị một bàn tay kéo đi.

Loạng choạng vài bước, tôi va thẳng vào một vòng tay ấm áp.

"Lần thứ mấy rồi hả?" Giọng nói của Thịnh Xuyên như đang cố nén cơn gi/ận dữ: "Mạnh Tinh Lan, ngày nào em cũng uống đến mức này rồi mới về nhà, rốt cuộc em đang làm cái gì vậy?"

"Xin lỗi nhé Thịnh tổng, là do yêu cầu công việc thôi."

Tôi đ/á văng đôi giày cao gót ra, uể uải đáp lời.

"Từ khi nào mà công việc phỏng vấn cũng cần phải uống rư/ợu thì mới tiến hành được thế?"

Anh xoay mạnh bờ vai tôi, ép buộc tôi phải quay đầu lại nhìn anh.

Tôi chớp chớp mắt: "Bộ phận thị trường của công ty đang thiếu nhân sự, nên tạm thời điều tôi qua đó thế chỗ một thời gian. Thịnh tổng tức gi/ận như vậy là vì tôi chưa từng ngồi uống rư/ợu với anh bao giờ sao?"

Anh đột ngột đẩy tôi ra khiến tôi lùi về sau hai bước, ngã ngồi xuống chiếc ghế sô pha mềm mại.

Thịnh Xuyên đứng nhìn tôi từ trên cao xuống, cất giọng lạnh như băng: "Mạnh Tinh Lan, rốt cuộc em coi bản thân mình là cái gì?"

"Ừm... thì coi như là người tình đổi lấy một thoáng hoan lạc bên anh đó. Chẳng lẽ không phải sao?"

Tôi ngước mắt lên nhìn anh: "Hay là do quãng thời gian này chúng ta chung sống quá hòa hợp, nên Thịnh tổng đã quên mất chúng ta bắt đầu như thế nào rồi sao?"

Ngọn lửa gi/ận dữ vụt lóe lên trong đôi mắt trong veo kia của Thịnh Xuyên rồi biến mất.

Ngay sau đó anh dùng ánh mắt lạnh băng nhìn tôi một cái rồi quay người sập mạnh cửa bỏ đi một cách phũ phàng.

Tôi cười tự giễu một tiếng, nằm ngửa mặt lên chiếc ghế sô pha.

Ánh đèn từ trên trần phòng khách rọi thẳng vào mắt tôi, tựa như một con cá đang bơi lội tung tăng, lại như làm b/ắn lên những đợt sóng nước lấp lánh ánh quang.

Nhắm mắt lại, tôi không tránh khỏi việc nhớ về những chuyện trong quá khứ.

Khi vừa mới vào Đại học năm nhất, tôi tham gia buổi liên hoan của hội sinh viên, kết quả là uống đến say khướt.

Cậu bạn nam bên cạnh cứ quấn lấy dai dẳng đòi đưa tôi về ký túc xá, nhưng vừa ngẩng đầu lên tôi đã nhìn thấy Trình Ký Xuyên đang đứng ngoài cửa.

Anh bước tới với vẻ mặt lạnh nhạt. Đợi đến khi cậu bạn kia rời đi với vẻ mặt xám xịt, anh mới đổi sang nét mặt đầy bất lực nhìn tôi.

"Say rồi à?"

"Dạ... không bước nổi nữa rồi."

Trình Ký Xuyên cũng chẳng nói gì thêm. Anh ngồi xổm xuống, mặc cho tôi leo lên lưng anh, ôm lấy cổ anh để anh cõng tôi một mạch về tận dưới chân tòa ký túc xá.

Tôi áp mình trên tấm lưng có phần g/ầy gò của anh. Hơi ấm cơ thể xuyên qua lớp áo mỏng truyền đến lồng ngựk tôi, hòa cùng tiếng tim đ/ập thổn thức.

Đang say khướt nên suy nghĩ của tôi vô cùng hỗn lo/ạn, cứ nói lảm nhảm: "Xem ra tửu lượng của em đúng là kém thật đấy."

"Đúng là rất kém, sau này em đừng uống rư/ợu nữa, dễ xảy ra chuyện lắm."

"Sợ cái gì chứ! Đã có anh tới c/ứu em rồi mà."

"Anh chỉ sợ không phải lần nào anh cũng có thể đến kịp lúc. khi không có anh ở bên cạnh thì em đừng uống nữa."

Chương 9:

Anh xốc người tôi lên cao hơn một chút. Trong nhịp cõng lắc lư, tôi ôm anh càng ch/ặt hơn theo bản năng:

"Vậy sau này em đi làm, bắt buộc phải uống rư/ợu thì phải làm sao?"

"Vậy thì... xin nghỉ việc, đổi sang công ty khác."

"Lỡ như không tìm được công ty khác thì sao?"

"Thì anh nuôi em là được chứ gì."

"Em mới không thèm!" Tôi nằm trên lưng anh, lảm nhảm đọc bài thơ "Gửi cây sồi" của Thư Đình:

"Em sẽ không như hoa bìm bìm leo bám,

Mượn chiều cao của anh để khoe khoang;

Chúng ta cùng sẻ chia

Gió bão, sấm sét;

Chúng ta cùng thưởng thức

Sương m/ù, mây xám, cầu vồng..."

Sau đó tôi càng lúc càng say, đến cả thơ cũng không đọc tiếp nổi nữa, còn chưa về đến ký túc xá đã thiếp đi mất từ lúc nào.

Khi tỉnh dậy, tôi đã nằm trên chiếc giường trong phòng ký túc xá.

Chẳng biết Trình Ký Xuyên đã làm cách nào để né được dì quản lý ký túc xá, đưa tôi lên tận phòng.

Nhưng cũng kể từ sau lần đó, cho tới tận trước khi anh "ra đi", tôi chưa từng uống thêm một ly rư/ợu nào nữa.

Danh sách chương

5 chương
13/08/2026 23:17
0
13/08/2026 23:17
0
13/08/2026 23:17
0
13/08/2026 23:17
0
13/08/2026 23:17
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu