Tôi gh/ét bỏ liếc nhìn bọn họ: "Được thôi, nhưng mấy người phải đội thứ gì đó lên mũ và vai để che giấu tà khí của mình, nếu không với bộ đồng phục này, tôi có triệu đến bình minh cũng không triệu hồi được linh h/ồn.”
Lăng Duệ mỉm cười nhìn tôi, như thể anh ta đang muốn xem tôi còn có thể lừa được như nào nữa.
Tôi rút ra một chai nước khoáng từ trong túi, cái chai được vẽ kín phù văn.
Tống Phi Phi nhìn chằm chằm vào chai nước của tôi, trông như sắp nghẹt thở.
"Mẹ nó! Linh Châu! Cậu lấy chai nước khoáng để đựng đồ? Phô trương đâu! Còn đâu phong thái của cao thủ Đạo gia?"
"Phô cái gì mà phô, dọn dẹp những khoảng trống đó!"
Tôi miễn cưỡng đổ ra một nắm hoàng thổ* nhỏ từ miệng chai, bảo Lăng Duệ đang đội mũ cúi đầu xuống.
*Hoàng thổ: đất badan
Không có cách nào, anh ta quá cao tôi không thể với tới.
Lăng Duệ cúi người xuống, nghiêm túc nhìn chai nhựa của tôi: "Đây là cái gì?""
"Đất trên m/ộ có thể che phủ dương khí trên người các người, để tránh va chạm với linh h/ồn của người ch*t."
Thân thể Lăng Duệ cứng đờ, anh ta nhẹ nhàng liếc mắt nhìn tôi, ánh mắt có ý tứ không rõ.
Tôi rắc một nhúm đất m/ộ lên đỉnh đầu và lên vai của anh ta, sau đó ra lệnh cho họ đứng ở phía tây với Tống Phi Phi.
Tống Phi Phi bày tỏ sự bất mãn mãnh liệt và phản đối việc cô ấy không có đất m/ộ, sau đó cô ấy gi/ật lấy cái chai của tôi rồi tự rắc một nắm lớn lên người mình.
Cô ấy thật sự không ngại gặp xui xẻo, tôi lắc đầu không nói nên lời, rồi đứng trước th* th/ể của Diệp Tiểu Lỗi.
Triệu h/ồn chính thức bắt đầu.
Tôi ném một nắm tiền giấy lớn lên không trung, vừa lắc chiếc chuông cổ trong tay vừa thì thầm một câu thần chú.
Theo tiếng chuông dồn dập, những cơn lốc xoáy nhỏ xuất hiện trên mặt đất, cơn lốc xoáy cuốn tiền giấy trên mặt đất lên, tạo thành vòng xoáy này đến vòng xoáy khác xung quanh Diệp Tiểu Lỗi.
Lăng Duệ ban đầu khoanh tay kh/inh thường đứng sang một bên. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng kỳ lạ này, ba người bọn họ đều bỏ đi ánh mắt kh/inh thường mà kinh ngạc nhìn tôi.
Tống Phi Phi thấy thế thì đắc ý ngẩng cổ lên, như thể chính cô ấy là người đã làm điều đó.
"Diệp Tiểu Lỗi… h/ồn trở về đây…"
Sau khi nói xong câu lệnh cuối cùng, tôi gật đầu với Diệp Văn Hiên.
Những tiếng kêu chân thành của nhà họ Diệp nhanh chóng vang vọng bên bờ sông: "Tiểu Lỗi, mẹ rất nhớ con, con à, Tiểu Lỗi, con mau trở về đi!"
"Lỗi Lỗi, con và ba đã nói thi xong sẽ dẫn con đi xem triển lãm khoa học công nghệ, ba đã m/ua xong vé rồi, Lỗi Lỗi, con trở về đi!"
"Lỗi Tử, không phải em vẫn luôn muốn đến trường đại học của anh để xem sao, em quay về đi, anh dẫn em đi!"
Tôi duỗi tay áo lau khóe mắt, thật khó chịu, cảm động như vậy rất ảnh hưởng đến công việc của tôi.
Tiếng hét của nhà họ Diệp càng lúc càng lớn, ba Diệp mẹ Diệp đã dồn tất cả sự tuyệt vọng, đ/au buồn và tức gi/ận của họ vào tiếng hét này.
Dần dần, một tiếng thút thít vang lên trên sông, giống như một tiếng khóc than, than thở không ngừng.
"Tới rồi!"
Bình luận
Bình luận Facebook