Góc nhìn của Tạ Văn Bân
Sau khi tôi và Trình Thẩm giả vờ bất hòa, cậu ấy không chuyển trường ngay mà lại chuyển lớp, giao điểm giữa tôi và cậu ấy càng trở nên ít ỏi.
Nhưng tôi vẫn nghe thấy cậu ấy thường hay bị b/ắt n/ạt, tôi nghĩ rằng cậu ấy đợi hết học kì này rồi sẽ chuyển trường.
Nhưng dường như cậu ấy đã không chịu được mùa đông giá rét đó.
Người thích lớp trưởng ở trong lớp cậu ấy đã tìm một đám đầu gấu giang hồ, lôi cậu ấy vào con hẻm để đ/á/nh đ/ập, bọn chúng còn l/ột sạch quần áo của cậu ấy ra và kéo đến trước cổng trường.
Lúc đó, trời lạnh biết bao.
Tôi đang học trong phòng tự học bật điều hòa và hoàn toàn không hay biết gì.
Có người nhìn thấy bộ dạng đáng thương của Trình Thẩm đã gửi ảnh vào trong nhóm lớp, nhưng lúc đó tôi không cầm điện thoại.
Chỉ cảm thấy kì lạ là trong lớp không ngừng có người lén chạy ra ngoài.
Sau đó, buổi tự học tối kết thúc, sau khi lấy điện thoại ra tôi mới biết Trình Thẩm bị người ta nh/ốt ở bên ngoài, không có một ai báo cảnh sát, cũng không có người nào gọi xe cấp c/ứu, cậu ấy cứ yên lặng nằm trong đám cỏ ch*t trên lan can trường học.
Tôi trèo tường ra, đưa cậu ấy vào bệ/nh viện.
Bác sĩ nói, cậu ấy suýt nữa là bị ch*t cóng.
Tôi hỏi do ai làm, cậu ấy không nói, chỉ nói ngày mai còn phải học bảo tôi mau về đi.
“Tạ Văn Bân, thư tình gửi lớp trưởng không phải tôi viết.”
Tôi gật đầu: “Tôi biết.”
Là người ngồi sau lớp trưởng, chàng trai da trắng mặc áo có mũ trùm đầu màu đen viết.
Cậu ta thường thích viết linh tinh ra vở, tiểu thuyết, thư tình...
Nói một cách hay ho thì đây là sáng tạo.
Sau đó cậu ấy yêu cầu tôi minh oan cho mình bằng cách vu khống cậu ấy.
Tôi thực sự có chút vui mừng trong lòng, không ai thích bị người ta vu khống xúc phạm cả, tôi cũng không thể tự h/ủy ho/ại tương lai được.
Tôi giả vờ từ chối, sau đó mới đồng ý.
Đầu xuân, sau khi kết thúc kì nghỉ đông, Trình Thẩm cũng không hề chuyển trường, tôi biết là cậu ấy đã lừa tôi.
Mỗi lần nhìn thấy cậu ấy bị b/ắt n/ạt, sự áy náy trong lòng tôi càng thêm lớn, rõ ràng chúng tôi đều không sai mà.
Thi đại học xong, cậu ấy đã t/ự s*t.
Ở ngay trong tòa nhà giảng dạy cũ nát ở trong trường học, nơi cậu ấy vẫn luôn bị b/ắt n/ạt, một mồi lửa, cậu ấy tự mình bước vào.
Trường học ém tin tức xuống, lấy lý do do tòa giảng dạy cũ lâu năm không tu sửa đã khiến một học sinh bị ch*t ch/áy.
Không ai đoán được là ai.
Năm nay tôi với bạn gái đã chia tay.
Chúng tôi cũng không phải trẻ con nữa, cô ấy muốn quay về quê phát triển, sự nghiệp của tôi ở đây cũng rất tốt nên tôi không thể đi được.
Chúng tôi chia tay trong hòa bình.
Tôi đến chăm sóc Trình Thẩm, cậu ấy cứ lẩm nhẩm Từ Thanh, cậu ấy nhớ Từ Thanh rồi.
Tôi nghĩ, nếu Trình Thẩm không bị đi/ên thì có lẽ đã kết hôn rồi nhỉ.
Trên đường, tôi bỗng nhìn thấy Trương Trình Ninh ở trong góc đường, cậu ta đang đ/á/nh một cô gái đi xe đạp không cẩn thận đ/âm vào cậu ta.
Vẻ mặt của cậu ta vô cùng hung á/c khiến những người khác không dám tiến lên, cô gái cảm thấy rất sợ hãi, một phần là đ/au, một phần là do sợ.
Tôi bỗng nhiên nhận ra, người x/ấu vẫn ở bên ngoài làm việc á/c, mà Trình Thẩm đặt cược mạng của mình lại vẫn đang phải chịu khổ, dựa vào đâu cơ chứ?
Thế là tôi đã hẹn trước với Trần Tịnh Di thất tình, Ôn Gia Gia làm chủ phòng phát sóng trực tiếp, còn có chàng trai mặc áo có mũ trùm đầu màu đen đang viết tiểu thuyết và theo đuổi sự kí/ch th/ích cả ngày.
Tôi đã gi*t bọn họ, và ngụy tạo đoạn video phát sóng trực tiếp.
Cuộc đối thoại của bọn họ đều là tôi dẫn dắt.
Nếu như bọn họ nhìn kĩ, sẽ thấy khung cảnh sau lưng của ba người ch*t đầu kia gần như là giống nhau.
Thế nhưng, bọn họ đều căng thẳng, đều sợ hãi.
Con người ấy mà, không thể làm chuyện trái với lương tâm.
Nếu không thì mọi việc đều không xảy ra, bọn họ vậy, tôi cũng vậy.
- Hết -
Bình luận
Bình luận Facebook