Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhìn từ góc nghiêng, trông giống như tôi đang hôn lên tay anh ta vậy.
Thẩm Mộc cuống cuồ/ng như gà gặp phải cáo, lập tức nghiến răng nghiến lợi nói: "Kỷ Hi, Chung tiên sinh không thích người khác lại quá gần đâu! Tao biết mày thích trèo cao, nhưng trong hoàn cảnh này, mày cũng phải giữ chút thể diện cho nhà họ Thẩm bọn tao chứ?"
Chưa đợi tôi kịp lên tiếng, Chung Úc đã tò mò nghiêng đầu hỏi: "Kỷ Hi? Cậu ấy không phải em trai cậu sao? Tại sao lại họ Kỷ mà không phải họ Thẩm?"
Thẩm Mộc kh/inh khỉnh quét mắt nhìn tôi một cái, rồi cười lạnh: "Chung tiên sinh có điều chưa biết, nhiều năm trước ba tôi từng đến một vùng quê làm từ thiện, ai ngờ bị một người đàn bà đi/ên quấn lấy. Bà ta biết rõ ba tôi đã có gia đình nhưng vẫn trơ tráo chuốc say ông ấy, thế mới có Kỷ Hi. Cho nên anh xem, Kỷ Hi là một đứa con riêng, sao có thể xứng được gọi là em trai tôi chứ?" Nói xong, anh ta tràn đầy mong chờ quan sát phản ứng của Chung Úc.
Chung Úc nhíu mày, nhanh chóng buông tay tôi ra.
Thẩm Mộc đắc ý nhướng mày cười với tôi, sau đó anh ta huých vai Lộ Dã, thừa thắng xông lên: "Nếu anh không tin, có thể hỏi Lộ Dã. Ba tôi tuy thừa nhận thân phận của nó, nhưng thực tế địa vị của nó trong nhà họ Thẩm còn chẳng bằng người giúp việc đâu, đúng không Lộ Dã?"
Lộ Dã không lập tức đáp lời anh ta, thay vào đó anh khóa ch/ặt tầm mắt vào bàn tay phải đang buông thõng bên hông của tôi. Một lát sau, anh hít sâu một hơi, ánh mắt âm u liếc nhìn tôi, rồi chuyển hướng sang Chung Úc: "Thẩm Mộc nói đúng đấy, Kỷ Hi quả thực rất thích trèo cao, chỉ cần là đàn ông có tiền thì cậu ta đều muốn sáp vào."
"Cho nên…" Anh cười nhạo nhìn tôi lần nữa, "Khuyên anh nên tránh xa cậu ta ra một chút, vả lại, hạng người như nó, có khi sớm đã chẳng còn sạch sẽ gì rồi."
Tôi bình thản lắng nghe tất cả. Nhưng trong lòng không khỏi cười thầm. Bởi vì từ đầu đến cuối mục tiêu của tôi không phải là Chung Úc, mà là Lộ Dã. Chung Úc nhìn tôi thế nào không quan trọng, việc có thể kí/ch th/ích được d.ụ.c vọng chiếm hữu của Lộ Dã đối với tôi hay không, mới là điều cuối cùng tôi muốn.
Rõ ràng, cá đã c.ắ.n câu rồi.
6.
Ngay khi tôi định đổ thêm một mồi lửa nữa, Chung Úc ngồi bên cạnh bỗng cong ngón tay, nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn, "Thẩm thiếu gia, theo tôi được biết, khi đàn ông trong trạng thái say xỉn, chức năng sinh lý sẽ không cho phép anh ta thực hiện một số vận động nhất định. Nhưng ba của cậu không những làm được, mà còn có cả Kỷ Hi. Điều này chẳng phải đã gián tiếp chứng minh rằng, thực tế lúc đó ba cậu hoàn toàn không hề say, ông ấy là tự nguyện, thậm chí, có khi còn là đối phương bị ông ấy cưỡng ép."
"Nói đi cũng phải nói lại, sức lực giữa nam và nữ chênh lệch lớn như thế, nếu ông ấy không muốn, hoàn toàn có thể đẩy đối phương ra."
"Không phải như thế!" Thẩm Mộc đột nhiên đứng phắt dậy.
Chung Úc nhìn anh ta với nụ cười nửa miệng, giọng điệu đầy ẩn ý nhả ra một chữ: "Ồ? Thế thì tôi lại thấy tò mò đấy, nếu tất cả mọi người ở nhà họ Thẩm các người đều coi thường Kỷ Hi, cậu cũng không thừa nhận cậu ấy là em trai, vậy cậu lấy tư cách gì mà yêu cầu Kỷ Hi phải giữ thể diện cho nhà họ Thẩm?" Câu nói này vừa thốt ra, không khí tức khắc rơi vào tĩnh lặng.
Sắc mặt Thẩm Mộc thoắt cái trắng bệch, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc.
Ngay cả tôi cũng có chút luống cuống. Tôi hoàn toàn không ngờ được rằng, đường đường là thiếu gia nhà họ Chung lại có thể vì một người như tôi mà tranh luận với Thẩm Mộc.
Bữa tiệc nhanh chóng kết thúc trong bầu không khí gượng gạo. Thẩm Mộc tha thiết tiễn Chung Úc ra tận cửa, vừa định mở miệng, tôi đã liếc nhìn Lộ Dã đang có sắc mặt không mấy tốt đẹp mà ngắt lời anh ta: "Đúng rồi, anh trai, Lộ Dã nhờ em đính chính với anh một chút, cái đêm anh ấy uống say đó, em và anh ấy thực sự chẳng xảy ra chuyện gì cả. Thế nên anh đừng gh/en nữa, cũng đừng khóc lóc gọi điện cho anh ấy thêm lần nào nữa."
Thẩm Mộc đờ người ra mất hai giây, rồi gương mặt vặn vẹo vì tức gi/ận, anh ta trợn tròn mắt, đột ngột túm lấy cổ áo tôi, "Mày ăn nói hàm hồ cái gì đấy? Tao gh/en với mày và Lộ Dã khi nào? Lại còn khóc lóc gọi điện cho anh ấy lúc nào cơ chứ?!"
Tôi vô cảm, bẻ từng ngón tay của anh ta ra, xoay người nhìn về phía Chung Úc đã lên xe, khẽ gật đầu chào anh ta.
Chung Úc nhếch môi, chẳng thèm cho Thẩm Mộc lấy nửa phân dư quang, anh ta chỉ đưa cho tôi một tấm danh thiếp. Sau đó, anh ta hạ thấp giọng, dường như mang theo một loại dẫn dụ nào đó, thong thả nói: "Trên đó có số riêng của tôi, hoan nghênh cậu gọi cho tôi bất cứ lúc nào."
"Kỷ Hi, hẹn gặp lại lần sau."
Xe vừa lăn bánh, cái tên "gà gặp phải cáo" nào đó đã không nhịn được mà vung tay định t/át tôi.
Vào thời khắc mấu chốt, Lộ Dã chộp lấy tay anh ta, kéo mạnh tôi ra sau lưng bảo vệ, "Đủ rồi đấy! Em còn thấy chưa đủ mất mặt sao?"
Thẩm Mộc vốn đang hùng hổ, tức khắc như quả bóng xì hơi, vành mắt đỏ hoe: "Em mất mặt? Đứa tiện nhân Kỷ Hi này cố ý nói những lời đó trước mặt Chung Úc để bôi nhọ thanh danh của em, anh không giúp em thì thôi, bây giờ còn thấy em mất mặt?"
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 12: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook