TÌNH YÊU TRONG LÚC SƠN HÀ LOẠN LẠC

TÌNH YÊU TRONG LÚC SƠN HÀ LOẠN LẠC

Chap 3

14/04/2026 15:58

Nghe nha hoàn bẩm báo, ta vừa bò lồm cồm từ trên giường dậy, ôm đầu chạy ra ngoài, chỉ sợ chạy chậm sẽ chọc gi/ận vị tổ tông này.

Phù Nguyệt nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, đột ngột lao đến, nũng nịu véo giọng nói: “Tẩu tẩu, ta nghe nói người bị thương, ngay cả bữa trưa cũng chưa kịp ăn đã đến thăm người, mau cho ta xem nào, cục u to cỡ nào?”

Vừa nói vừa ợ một cái rõ to, một luồng mùi hẹ xông ra.

Ta bị màn kịch này của nàng ấy làm cho có chút lúng túng, chỉ đành cười gượng gạo: “Đa tạ Trưởng công chúa bận tâm, không sao, không sao!”

“Sao có thể không sao chứ?” Phù Nguyệt vung tay đ.á.n.h mạnh vào tay ta, dịu dàng thổi thổi vào cục u của ta, ánh mắt đ/au lòng hệt như nương ta: “Ôi ôi ôi, mau xem này, Hoàng huynh cũng thật là, không biết nặng nhẹ, giường to như vậy, sao vẫn có thể giày vò tẩu tẩu đến mức va đầu… tội nghiệp quá…”

Ta cảm thấy Lục Thanh Lâm cũng có chút oan ức, dù sao cũng là ta tự đạp chân ngã, liền tốt bụng giải thích cho Ngài ấy: “Cũng không trách Hoàng thượng, là tự thần nữ không chú ý, Ngài ấy sợ ta ngã xuống nên trói ta lại, thần nữ có chút không linh hoạt…”

“Ái chà… nghe nghe nghe, trói người lại, Hoàng huynh chơi cũng đủ hoa hòe đấy… Ta cứ nghĩ chuyện của Phụ hoàng ảnh hưởng đến huynh ấy rất lớn, chắc phải buồn bã một thời gian, may mà vẫn có tẩu tẩu! Quả không hổ danh là người của phủ Trấn Nam Tướng quân, so với nữ tử bình thường thì dũng cảm hơn nhiều!”

Phù Nguyệt cười đến nỗi mặt ửng hồng, trông cũng khá xinh. Ta là một người dễ tính, theo lẽ có thể kết bạn với quyền lực thì cố gắng không đối đầu, liền hì hì cười theo nàng ấy.

Thấy ta cười, Phù Nguyệt lại thu nụ cười lại, nghiêm mặt: “Tẩu tẩu! Ta phải nhắc nhở tẩu, chơi thì chơi, nhưng đừng quá trớn, Hoàng huynh ngày lo trăm công nghìn việc, không thể lúc nào cũng dành thời gian để chơi đùa, những lời tấu sớ của đám lão già ở triều đình không phải là chuyện đùa đâu!”

Ta trăm ơn ngàn tạ cảm ơn Phù Nguyệt đã chỉ điểm, Phù Nguyệt phất tay, sải bước vào điện ngồi phịch xuống, cười tủm tỉm ăn bánh ngọt mới làm, bắt đầu luyên thuyên với ta.

“Hoàng huynh của ta từ nhỏ đã rất đứng đắn, không hề cười nói, ngày ngày ngoại trừ theo Thái phó học đạo trị quốc thì đi theo Tướng quân luyện võ, ngay cả nói đùa cũng không biết, người đừng chê bai huynh ấy.”

Nói đến câu cuối cùng, Phù Nguyệt ngẩng mắt lườm ta một cái.

???

Không biết nói đùa? Miệng Ngài ấy đ/ộc không thua gì Tống Tri Hi được không?

“Nhưng huynh ấy là một huynh trưởng cực kỳ tốt, luôn bảo vệ ta, hồi nhỏ ta lật tường ra khỏi cung chơi một ngày, lúc về thì cửa cung đã giới nghiêm, lúc lật tường bị Phụ hoàng bắt quả tang, Hoàng huynh khi đó đã ngủ rồi, nghe thấy động tĩnh vẫn chạy đến c/ầu x/in Phụ hoàng thả ta về, huynh ấy thay ta quỳ một đêm.”

Ồ~ đúng là một huynh trưởng tốt! Không giống ta, Tỷ tỷ đi trêu ghẹo công tử nhà người ta, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của mình, đều mượn danh muội muội…

“Sau khi Phụ hoàng mất, huynh ấy luôn tránh mặt mọi người, ta biết huynh ấy trong lòng đ/au khổ, nhưng không có cách nào, may mà, tẩu đến rồi, huynh ấy lại bằng lòng gặp tẩu!”

Phù Nguyệt đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, vụn bánh dính đầy trên người ta.

“Tuy ta không thể hiểu huynh ấy trói người, nhưng có lẽ đó là tình thú trong khuê phòng của hai người, dù sao sau này tẩu cũng sẽ gả cho huynh ấy, chịu chút oan ức trước cũng không phải chuyện lớn, tẩu yên tâm, dỗ huynh ấy vui vẻ, sau này người chính là tẩu tẩu thân thiết nhất của ta!”

Ta cười khan hai tiếng, cho dù ta không dỗ Ngài ấy vui vẻ, sau này cũng là tẩu tẩu thân thiết nhất của muội, Tống Tri Hi sẽ không quay về đâu!

Phù Nguyệt lại ba la ba la kể những chuyện về Lục Thanh Lâm, thao thao bất tuyệt như trút đậu, cho đến lúc ăn bữa tối mới cùng một đám thái giám vừa nói vừa cười rời đi.

Tối đó ta nằm trên giường ôm đầu, đại khái đã hiểu được hai ý mà Phù Nguyệt muốn biểu đạt hôm nay.

Một, trong mắt Phù Nguyệt thậm chí là mọi người, Lục Thanh Lâm đều là một vị Hoàng thượng không cười nói, khí thế bức người, ta đừng sợ, vì mọi người đều sợ.

Hai, Phù Nguyệt là một người cuồ/ng huynh trưởng, chỉ cần ta dám đối xử không tốt với Lục Thanh Lâm, nàng ấy sẽ dám c.h.ặ.t đ.ầ.u ta ngay lập tức.

C/âm nín nghẹn lời.

Tống Tri Hi, ngươi mau cút về đây!

 

7.

Có được cuộc trò chuyện thâm tình với Phù Nguyệt, ngày hôm sau, dù cục u trên đầu chưa khỏi, ta vẫn hăm hở đến Chương Đài cung.

Lục Thanh Lâm đang cúi đầu xem tấu chương, lông mày nhíu lại, như có chuyện khó khăn.

Ta yên lặng đứng nhìn Ngài ấy, rất lâu sau Ngài ấy vẫn không phát hiện ra ta.

Thật ra mà nói, Ngài ấy cũng mới mười tám tuổi, nhưng mày mắt lại thành thục vững chãi, không hề có chút non nớt của lứa tuổi này.

Phù Nguyệt nói, trước khi Tiên hoàng hậu mất, Lục Thanh Lâm rất hoạt bát, Ngài ấy thích nằm trên đùi Hoàng hậu làm nũng, bị thương một chút là khóc lóc đòi Hoàng hậu an ủi. Lúc đó Phù Nguyệt còn nhỏ, Lục Thanh Lâm tranh sủng rất dữ dội, Ngài ấy tuy yêu muội muội, nhưng cũng không muốn bị người khác cư/ớp đi sự quan tâm của mẫu hậu, tình cảm của hai người từng có lúc đóng băng.

Nhưng hậu cung là nơi hiểm á/c, không dung nạp quá nhiều tình cảm, tất cả nữ nhân nhập cung đều thèm muốn ngôi vị cao quý ấy. Lúc đó Tiên đế sủng ái một nữ tử dân gian, nàng ta được sủng ái mà kiêu căng, dám hạ đ/ộc Hoàng hậu.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:57
0
14/04/2026 15:58
0
14/04/2026 15:58
0
14/04/2026 15:58
0
14/04/2026 15:58
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Trước khi tiệm sơn sửa ô tô cũ ở Cao Hùng chuyển địa điểm, bà đã đem trả lại từng bộ mâm xe cổ mà người chồng quá cố từng giữ hộ cho từng chủ sở hữu.

Chương 12

14 phút

Mẹ chồng ở nhà tôi 3 ngày, tiện tay lấy thẻ lương của tôi bao cả nhà 18 người đi ăn, tôi không làm ầm ĩ, đợi bà thanh toán xong tôi đưa một tờ giấy, nhìn chồng nói một câu khiến bà chết lặng

Chương 20

16 phút

Cha chồng sống ở nhà tôi hơn ba tháng, con gái cứ đau nhức khắp người, tôi đưa con đi khám, bác sĩ xem kết quả xong liền mắng nhiếc tại chỗ

Chương 13

21 phút

Mẹ chồng nhất quyết dọn đến ở cùng, năm giờ sáng đã gõ cửa bắt tôi nấu ăn. Tôi dứt khoát dọn vào ký túc xá công ty, hai mươi tám ngày sau, chồng hạ mình đến đón tôi về.

Chương 19

27 phút

Cô dì nhà ăn luôn cố tình hất văng miếng thịt trong phần của tôi, tôi vẫn lặng thinh; đến cuối tháng, cô ấy được đề cử nhân viên xuất sắc, nhìn thấy tôi ngồi ở hàng ghế giám khảo, cô ấy mới hiểu cái giá của mấy miếng thịt đó đắt đến nhường nào.

Chương 13

31 phút

Trong thời gian tôi ở cữ, cô em chồng lại dám đánh mẹ đẻ tôi. Tôi lặng lẽ gọi một cuộc điện thoại, 6 ngày sau, công ty vị hôn phu của cô ta điêu đứng, cả nhà chồng phải đêm hôm sang tận nơi cúi đầu cầu xin tôi tha thứ

Chương 23

33 phút

Nhóm chat nhà chồng thông báo: 'Năm nay đông người không đủ chỗ, con đừng về ăn Tết nữa.' Tôi lập tức tắt máy, đưa bố mẹ bay đến Tam Á. Sáng mùng một, mở điện thoại thấy mẹ chồng gọi nhỡ 100 cuộc.

Chương 16

39 phút

Tôi 36 tuổi cưới cô lao công trong công ty, sau 4 tháng kết hôn, tổng giám đốc gọi tôi vào phòng: Này cậu, cậu có biết vợ cậu có quan hệ gì với tôi không?

55 phút
Bình luận
Báo chương xấu