Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Không bỏ cuộc
- Chương 2
Khi tôi đứng trước cửa phòng khách sạn, cánh cửa không khóa.
Một người mở cửa bước ra, tôi đi giày cao gót lần đầu nên không may bị trẹo chân.
Tôi ngã vào lòng người đàn ông, sờ soạng anh ta một cái.
"Cực phẩm trong giới người mẫu nam, Trịnh Hảo Hảo quả nhiên không lừa mình."
Người đàn ông trước mặt cao khoảng 1m87, cao hơn tôi cả cái đầu.
Tôi thoải mái tựa đầu vào cơ ng/ực săn chắc của anh ta, ngước mắt nhìn lên—
Trong phòng, vài người đàn ông có vóc dáng đẹp đang ngồi trên sofa, nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Trên bàn đầy chai rư/ợu ngoại xếp gọn gàng, ai nấy đều uống đến mức hai má ửng hồng.
Người ngồi phía trong cùng, mặc áo sơ mi hàng hiệu màu đen, đang chợp mắt.
Không nhìn rõ mặt, chắc là say rồi.
Tôi giữ thái độ khách hàng là thượng đế, ra lệnh:
"Các anh đừng động, để tôi thơm từng người một."
Họ nhìn tôi như xem xiếc.
Có người đẩy nhẹ vào người đàn ông mặc sơ mi đen, rồi bật cười:
"Anh Thừa, anh quen người đẹp này ở thế?"
"Chà, nam cải trang thành nữ, chơi trò bi/ến th/ái thế này."
"A Thừa, cậu ta xinh đấy, chỉ là trông quen quen..."
"Đúng là quen thiệt, giống ai nhỉ?"
"..."
Tôi không để ý, vẫn bám lấy anh chàng đẹp trai ở cửa sờ soạng, luyện tập kỹ năng hôn.
Chuẩn bị cho nụ hôn kiểu Pháp xong, sẽ dạy dỗ đám người mẫu nam không chuyên nghiệp kia.
Cho đến khi tôi nhìn rõ người mình đang ôm là—
Bạn thân của anh trai tôi.
Tôi ch*t điếng.
Bạn thân anh trai cười gượng:
"Hứa Thanh, hôm nay mặc ít thế, đặc biệt đến gặp anh trai à?"
Anh trai...
Lương Ứng Thừa...
Và đám bạn học giỏi đạo mạo nhưng đa tài của anh ấy!?
Cùng lúc đó, mấy người trên sofa đồng thanh:
"Nhớ ra rồi, cậu ta giống thằng em mà Ứng Thừa gh/ét nhất—Hứa Thanh!"
Nghe vậy, Lương Ứng Thừa đang nghỉ ở góc phòng ngẩng đầu lên.
Anh ấy đeo lại chiếc kính gọng vàng, nới lỏng cổ áo sơ mi, tay chống cằm, đôi mắt sáng nhìn thẳng vào tôi.
Vệt ửng hồng trên má biến mất, anh ấy nghiến răng cười:
"Ôi, là Hứa Thanh nhà chúng ta đây mà, lâu rồi không gặp."
Lương Ứng Thừa không phải bị ông nội đưa đi Mỹ học tài chính sao?
Sao lại xuất hiện ở khách sạn Thượng Hải?
Toàn thân tôi run lên, gượng cười:
"Anh... thật trùng hợp."
"Trùng hợp thật, đến phòng anh trai ngủ với... trai à?"
Ánh mắt lạnh băng của Lương Ứng Thừa liếc xuống chân tôi:
"Cái váy che mông này của ai? Bạn gái em à?"
Tôi khẽ kéo ch/ặt lại chiếc áo khoác đen trên người.
—Bên trong tôi đang mặc tất đen.
Cùng chiếc váy da siêu ngắn mới nhất vừa đủ che mông.
Tuyệt đối không thể để anh trai nhìn thấy.
11
9
7
Chương 10
Chương 74
Chương 9
Chương 9
7
Bình luận
Bình luận Facebook