Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mộng Không Thường
- KẺ LỤY TÌNH
- Chương 34
Tôi chưa từng một lần tha thứ cho lũ cảnh sát!
Kính cường lực có thể ngăn tầm mắt, nhưng không thể chặn được âm thanh.
Chỉ cần tên cảnh sát đó nghiêm túc một chút, có trách nhiệm một chút, khi nghe thấy tiếng động bất thường mà yêu cầu mở chiếc hộp kính ra kiểm tra, có lẽ tôi đã được c/ứu rồi.
"Búp bê bình hoa" là một thứ đ/áng s/ợ và đáng gh/ét đến thế nào, vậy mà chúng cứ phô bày trơ trẽn trước mắt thiên hạ, thế mà không một nhân viên thực thi pháp luật nào lên tiếng chất vấn?
Vẫn là câu nói đó, lúc tôi phải chịu khổ chịu nạn cảnh sát không kịp thời c/ứu tôi, lấy cái gì mà lúc tôi gây ra khổ nạn cho kẻ khác cảnh sát lại có thể lấy danh nghĩa chính nghĩa để đưa tôi ra trước pháp luật?
Khi tôi còn đang vướng víu với Lâm Văn Thanh trong trại tạm giam, Phó An đã xử lý xong xuôi chuyện bên ngoài.
Ngay khoảnh khắc chúng tôi rời khỏi đồn cảnh sát, việc đầu tiên làm là bỏ trốn khỏi thành phố này, vượt biên ra nước ngoài, đến nơi họ vĩnh viễn không thể tìm thấy.
Nhưng nói thì dễ, làm sao thực hiện?
Cảnh sát chỉ là không có bằng chứng, không thể giam giữ theo luật, nhưng tôi vẫn là nghi phạm trọng án, họ có thể giám sát tôi, hạn chế xuất nhập cảnh của tôi.
Muốn biến mất khỏi tầm mắt họ, còn khó hơn đấu trí với Lâm Văn Thanh.
Thậm chí, tôi và Phó An còn không thể gặp mặt.
Dù sao, quen nhau lâu như vậy, ít nhiều cũng có chút ăn ý.
Chúng tôi thẳng thừng m/ua vé máy bay trên mạng, tạo ảo giác cho cảnh sát, khi họ tới sân bay sẽ phát hiện chúng tôi chưa từng lên máy bay.
Sau đó, họ sẽ nghĩ chúng tôi nhất định tìm đường khác để trốn, đường thủy là khó truy vết nhất, vùng Giang Thành sông nước chằng chịt, lại còn tồn tại đủ loại bến tàu chui.
Họ sẽ tập trung phòng thủ đường thủy.
Nhưng họ không ngờ rằng lối thoát của chúng tôi lại là ngọn núi xảy ra án mạng.
Chúng tôi vượt núi Vô Danh thoát khỏi Giang Thành, sau đó dùng thân phận giả đi tàu trốn đi.
Tới lúc này, cảnh sát nhất định siết ch/ặt kiểm soát các thành phố lân cận, nhưng họ không ngờ chúng tôi đi ngược hướng dự đoán, con tàu chúng tôi chọn sẽ quay lại Giang Thành.
Sau đó, chúng tôi lại dùng thân phận giả, đường hoàng rời Giang Thành bằng đường thủy.
Đây chính là kiểu đèn nhà tối, nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất.
Khi tàu ra tới hải phận quốc tế, cảnh sát đành bó tay.
Biển trời sao sáng, cảnh đẹp mê h/ồn.
Hơi thở tự do càng khiến lòng người khoan khoái.
Nhìn con tàu sắp ra tới vùng biển quốc tế, Phó An nâng ly hỏi tôi: "Một ngày nào đó, em cũng sẽ gi*t anh chứ?"
Làm tình nhân của tổng tài soái ca đúng là sướng phải biết.
Không chỉ tiền nhiều việc ít, còn có thể tùy ý đùa giỡn với đám đàn ông xung quanh hắn.
Hơi men nồng nàn, ánh mắt tôi mơ màng, nhìn Phó An cười khẽ: "Anh đừng nghe em nói gì, hãy xem em làm gì. Lời em nói, ba phần thật, bảy phần giả, đôi lúc chính em cũng hoang mang."
Câu trả lời này đương nhiên khiến anh ta thất vọng, rốt cuộc một người phụ nữ bỏ qua nam chính tổng tài như Lục Hoắc Dương trong tiểu thuyết, lại một lòng hướng về vai phụ ẩn mình dưới ánh hào quang của anh ta, không hiểu thành chân tình thì thật không cách nào giải thích.
Nhìn vẻ mặt thất thần của anh ta, tôi cũng không nhịn được trêu chọc, tôi nâng cằm anh ta lên: "Tự do, sinh mệnh, tình yêu - đó là thứ tự ưu tiên của đời em. Vì vậy, chỉ cần anh không cản đường tự do và sinh mệnh của em, em sẽ không gi*t anh."
"Còn tình yêu, nếu anh không cho được nữa, em tự tìm đàn ông khác đòi hỏi, anh không cần lo, em sẽ không dùng tình yêu để trói buộc anh."
Tôi nhấp một ngụm rư/ợu vang: "Chúng ta cứ tùy hứng với nhau."
Anh ta nhíu mày: "Tiền thì sao? Không có tiền, khó bước đi."
"Tiền ư?" Tôi suy nghĩ giây lát, "Tiền của đàn ông thiên hạ đều là tiền của em, em chỉ tạm gửi trong túi họ thôi, khi cần em tự nhiên sẽ lấy."
"Vì vậy, số tiền anh ăn cắp từ Lục Hoắc Dương, em không lấy một xu, anh hãy tận hưởng hương vị của đồng tiền đi. Nhưng em vẫn phải nhắc anh, hãy làm chủ đồng tiền, đừng làm nô lệ cho nó."
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
8 - END
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook