Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo Cá Mặp - 猫鲨
- Vừa Gặp Đã Phải Lòng
- Chương 10
Khi bước lên bục nhận giải do đoàn chương trình chuẩn bị, tôi vẫn còn đang ngơ ngẩn. Đằng sau lưng tôi là đội ngũ bình luận còn hoang mang hơn cả tôi.
[Có ai giải thích chuyện gì đang xảy ra không?]
[Không phải suốt ngày chơi x/ấu đội của Tần Tần sao? Sao cuối cùng lại nhường hết vậy?]
[Trả tiền lại đây! Chung cẩu này còn ra mặt người không? Cả tập chuyên đi cà khịa anh Tần của tôi! Aaaa tức ch*t đi được!]
[Kẻ ở lầu trên đáng đời, không có năng lực thì đáng bị đ/á/nh gục. Đến chương trình đấu trí mà còn đòi đạo đức giả, không chịu nổi thì đừng tham gia!]
[Gì thế này? Tôi chỉ muốn xem Chung Bảo ch/ém gi*t tứ phương thôi mà, sao lại yêu đương gì ở đây?]
[Tôi nhắc khéo nhé? Mấy fan cuồ/ng mộng nữ lâu rồi không thấy ch/ửi bới, giờ tan nát rồi hả?]
[Trả lời bên trên: Tôi không tan nát, chỉ là nằm im chấp nhận bị chế giễu thôi.]
[Không biết người khác thế nào, chứ tôi thấy Chung Bảo lộ bài rồi, không chối cãi được nữa, hắn đúng là thầm thương tr/ộm nhớ người ta!]
[Tôi không công nhận chị dâu này đâu! Không công nhận!]
[Từ nay không gọi Chung Bảo nữa, phải gọi là Chung cẩu! Đm lật mặt nhanh hơn chó, chẳng báo trước gì cả!]
Ngay lúc ấy, nhạc nền trong trường quay đột nhiên thay đổi.
Một giai điệu vô cùng quen thuộc.
Đó là bản nhạc chủ đề trong cảnh đại hôn của tôi và Chung Thời Việt ở trong phim.
Và rồi anh ấy cũng bước lên sân khấu dưới ánh mắt của mọi người.
Tay cầm mic, anh chậm rãi tiến về phía tôi.
Nhưng ngay giây phút đầu tiên, anh đã quay ra màn hình lớn mà quất thẳng vào mặt fan hâm m/ộ:
"Người mà tôi công nhận, không cần các người chấp thuận."
"Ý kiến của các người đối với tôi chẳng quan trọng gì, thậm chí tôi còn chẳng quan tâm mình có fan hay không."
"Trước khi quản chuyện thiên hạ, hãy lo tốt bản thân mình đi."
"Nhân tiện, hôm nay tôi muốn tỏ tình với Tần Vọng Thư ngay tại đây, ai không muốn xin mời rời khỏi."
Nói xong, Chung Thời Việt quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt anh chứa đựng sự dịu dàng không thể giấu nổi, nhưng vành tai lại đỏ ửng lên.
Trên tay anh đang cầm một chiếc hộp nhung.
"Em, anh đã thích em rất lâu rồi, xin hãy đến bên anh."
Mở chiếc hộp ra, bên trong là một viên ngọc đỏ hình trái tim.
Dưới ánh đèn sân khấu, nó lấp lánh rực rỡ.
Và ngay khi viên ngọc xuất hiện, màn hình lớn lại một lần nữa sôi sục.
[Cái gì đây? Giải thưởng chương trình à? Lâu không xem, đạo diễn Tiền đổi tính rồi hả? Giờ hào phóng thế!]
[Kẻ ở trên n/ão không thông à, to thế này đạo diễn Tiền sao m/ua nổi, chắc chắn thiếu gia tự bỏ tiền túi rồi!]
[Ch*t ti/ệt, cỡ này chắc 50-60 carat! Đỉnh thật!]
[Gì chứ, to thế này giá chắc lên tới hàng tỷ! Chung Bảo theo đuổi vợ tương lai xứng đáng thật!]
[Tôi nói 50-60 là carat đó... Về giá cả, mọi người có thể tham khảo ngôi sao Phúc Vinh.]
[Trời ơi, m/ua thủy tinh tôi còn chẳng dám m/ua cỡ này!]
Không chỉ bình luận sôi sục, cả đoàn làm phim đều tròn mắt.
Đặc biệt là đạo diễn Tiền bị chê nghèo trong bình luận, mặt mũi phấn khích đến nỗi thịt gi/ật liên hồi.
Tỷ suất người xem! Tỷ suất người xem!
Thế này thì bùng n/ổ rồi!
Lúc này, tất cả mọi người đều chờ đợi phản ứng của tôi.
Không biết ai khơi mào trước, có người bắt đầu hò reo:
"Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi!"
Ngay cả dòng bình luận cũng ngập tràn lời thúc giục.
Thế là, tôi tự nhiên gật đầu.
Nhờ sự xuất hiện của viên hồng ngọc, chương trình này một lần nữa chiếm trọn hot search.
Đến tận nhiều năm sau, người ta vẫn nhớ như in.
Kỷ vật định tình của hai thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh chính là viên hồng ngọc trị giá hàng tỷ.
Chương 11
Chương 10
Chương 12
Chương 12: HẾT
Chương 11: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 15: HẾT
Chương 7: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook