Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- THAM BÔI
- Chương 4
Thấy vẫn không có hồi âm.
Vệ sĩ đứng canh cửa đột nhiên lên tiếng: "Báo cáo Hội trưởng. Thật ra... kể từ lúc anh lên lầu, người bên trong vẫn luôn không phát ra âm thanh nào nữa."
"Hơn nữa..."
Hách Lăng Châu nhíu mày: "Hơn nữa cái gì?"
Vệ sĩ: "Hơn nữa vừa rồi bác sĩ có ghé qua."
"Anh ra lệnh không cho phép bất cứ ai vào trong, bác sĩ chỉ đứng qua ô cửa nhỏ nhìn vào vài cái."
"Sau đó, bác sĩ nói cậu ta quá đỗi bình thản, quá đỗi yên tĩnh, hoàn toàn không giống một Omega bị ép phát tình."
"Còn nói... còn nói biểu hiện này của cậu ta, nếu không phải đã qua huấn luyện đặc biệt, thì chính là... chính là đã c.h.ế.t rồi."
"Ăn nói hồ đồ!" Hách Lăng Châu lớn tiếng quát m/ắng.
Anh mở cửa hầm, ra lệnh cho vệ sĩ: "Đi gọi bác sĩ xuống đây!"
05.
Cánh cửa ngục bị đẩy mạnh ra, va vào tường phát ra một tiếng "rầm" khô khốc. Hách Lăng Châu đứng ngoài cửa, ngược sáng. Bóng dáng anh chia c/ắt vùng sáng tối, mang theo uy áp của một kẻ phán xét.
"Sở Tiểu Cửu, tôi cho cậu một cơ hội cuối cùng." Anh nhàn nhạt liếc nhìn tôi, gương mặt xa cách lạnh lùng: "Khai ra toàn bộ kế hoạch mà Hách Lẫm định phát động tấn công vào nước M đ/ộc lập. Có lẽ, tôi sẽ cân nhắc cho cậu một chút tin tức tố."
Giọng điệu Hách Lăng Châu thong dong, nắm chắc phần thắng. Bởi vì độ tương thích tin tức tố giữa tôi và anh cực kỳ cao. Trong kỳ phát tình, không có một Omega nào có thể cưỡng lại được sự cám dỗ này, dù cho phải vứt bỏ cả tôn nghiêm và giới hạn. Hách Lăng Châu chắc chắn cũng nghĩ như vậy... Anh hẳn là đã nhớ lại việc tôi từng bám lấy anh đòi tin tức tố.
Lúc bị thương vì đỡ đạn thay anh, để an ủi và giảm đ/au cho tôi, Hách Lăng Châu đã giải phóng một lượng lớn tin tức tố, khiến tuyến thể của anh gần như cạn kiệt. Trong suốt quá trình điều trị và dưỡng thương sau đó, anh cũng luôn lặng lẽ tỏa ra tin tức tố cho tôi. Chỉ vì bác sĩ nói: "Tin tức tố của Alpha có độ tương thích cao rất có lợi cho việc hồi phục tuyến thể của Omega."
Sau khi lành vết thương về nhà, Hách Lăng Châu ngày càng bận rộn, vậy là tôi chuyển sang đeo bám đòi anh cho bằng được. Đôi khi tôi sẽ như một con bạch tuộc dính ch/ặt lấy bàn làm việc của anh, ngắt lời những buổi tăng ca không hồi kết của đối phương.
"Ư... em sắp không xong rồi." Tôi r/un r/ẩy đưa tay về phía anh, giả vờ như sắp c.h.ế.t: "Nể tình em đã đỡ đạn thay anh, cho em thêm chút tin tức tố đi mà..."
Hách Lăng Châu đương nhiên sẽ không cười. Anh dừng bút, mí mắt khép hờ, không cảm xúc nhìn tôi rồi bảo: "Sở Tiểu Cửu, cậu có biết mình đang quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c cấp trên không?"
Nhưng khi thấy tôi ủ rũ đứng dậy định rời đi, anh vẫn nắm lấy cổ tay tôi, bất lực thấp giọng nói: "Lại gần đây một chút."
Thấy tôi ngẩn người, anh lại kiêu ngạo nhếch môi: "Chẳng phải rất muốn sao?"
Tôi ngốc nghếch "vâng" một tiếng, rồi đột nhiên ngồi lên đùi Hách Lăng Châu, ôm chầm lấy anh đối mặt nhau. Chóp mũi gần như chạm vào tuyến thể sau gáy anh.
"Muốn chứ, muốn chứ!" Tôi đường hoàng nói: "Mau cho em đi!"
Cả người Hách Lăng Châu cứng đờ, rồi anh siết ch/ặt lấy eo tôi, nghiến răng m/ắng: "Sở Tiểu Cửu, cậu không biết x/ấu hổ là gì à?!"
Tôi mặt dày ôm ch/ặt lấy anh, không sợ hãi gì: "Không biết." Bởi vì tuyến thể đ/au như sắp n/ổ tung vậy. Đau thật sự.
Có lẽ nhận thấy tôi đang r/un r/ẩy nhẹ, Hách Lăng Châu lập tức không còn dữ dằn nữa. Khi tin tức tố mùi đ/á nham thạch bao bọc lấy tôi từng lớp một, anh khẽ nói: "Sau này không được giả vờ như sắp c.h.ế.t nữa. Chỉ cần cậu nói đ/au, tôi sẽ cho cậu."
Rõ ràng đã hứa là sẽ cho mà...
Tôi đứng ngoài cửa ngục, lặng lẽ nghĩ: Nhưng em c.h.ế.t rồi, anh vẫn chẳng cho em một chút nào.
Cậu Omega bị trói ngồi t.h.ả.m hại trong góc tối. Một tia sáng từ lỗ thông hơi trên cao chiếu xuống, ánh sáng nhảy múa trên mái tóc đen rủ trước trán cậu. Trong thoáng chốc, dường như có tiếng cánh chim lướt qua, vệt sáng khẽ lung linh. Trông như mái tóc của Omega khẽ cử động.
Hách Lăng Châu nhìn thấy, mỉa mai nói: "Sở Tiểu Cửu, làm gián điệp thì chẳng ra sao, nhưng trò giả c.h.ế.t thì cậu diễn ngày càng giống thật đấy."
Thấy tôi vẫn không trả lời, cuối cùng anh cũng bước chân vào trong ngục.
06.
"Hội trưởng."
Hách Lăng Châu dừng bước, quay người thấy vệ sĩ đi từ trên lầu xuống.
"Hội trưởng, Ngài Trình Việt đột nhiên thấy không khỏe, bác sĩ đang thăm khám cho Ngài ấy, không dứt ra được. Nhưng bác sĩ nói sẽ xuống xem cho cậu Sở ngay, kết quả chẩn đoán cũng sẽ báo cáo với ngài sớm nhất."
Hách Lăng Châu nhíu mày: "Vừa rồi còn tốt mà, sao đột nhiên lại không khỏe?"
Nói xong, điện thoại của anh vang lên. Là thư ký, đầu dây bên kia tế nhị nhắc nhở: "Hội trưởng, Ngài Tổng thống đã đến địa điểm hẹn trước thời gian."
"Đã biết." Hách Lăng Châu cúp điện thoại, có chút mất kiên nhẫn nhìn về phía Omega trong hầm ngục.
"Sở Tiểu Cửu!" Anh lạnh giọng, không cho phép phản kháng: "Tôi không có thời gian đứng đây đợi cậu cân nhắc từ ngữ hay thêu dệt lời nói dối đâu. Đây là cơ hội cuối cùng của cậu, nghĩ cho kỹ xem nên nói thật thế nào, rồi bảo vệ sĩ gọi điện cho tôi."
Em không hề thêu dệt. Những gì em nói với anh đều là thật lòng. Thích anh, muốn ở bên anh. Chưa bao giờ phản bội anh.
Cửa ngục đóng lại, Hách Lăng Châu quay người đi thang máy lên lầu. Tôi nhìn theo bóng lưng anh, lặng lẽ nói: "Còn nữa... tuyến thể có vết thương cũ, thực sự sẽ c.h.ế.t đấy."
Chương 6
Chương 8
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 30: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook