Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
6
Trứng... trứng cái gì cơ?!
Tên q/uỷ nam ẩm ướt hàng xóm không một tiếng động lướt đến cạnh tôi, dọa tôi gi/ật nảy mình đ/ập cả gáy vào góc bàn. "Có một cái trứng nghĩa là ngươi mang th/ai rồi đấy."
Tôi: "..."
Muốn ch*t quá.
Giới q/uỷ không có luật bảo vệ th/ai sản à?
Q/uỷ nam hàng xóm biểu thị: Thật sự là không có. Dù sao trước đây cũng chưa có ai khẩu vị nặng đến mức ngủ với cả q/uỷ.
Tự dưng lại mang trong mình một cái trứng, chuyện quái gì thế này? Đẻ ra không biết là người hay là q/uỷ nữa. Nghĩ đến việc sau này có một con q/uỷ nhỏ trông giống hệt Kỳ Tu lẽ đẽo đi theo gọi "Ba ơi", tôi đã thấy đ/au đầu rồi.
... Mà khoan, sao đầu tôi lại đ/au thật thế này?
Sau một trận trời đất quay cuồ/ng, trước mắt tôi là một đôi mắt u tối và nham hiểm đến cực điểm, cùng với khung cảnh xung quanh quen thuộc. Ánh mắt Kỳ Tu rơi trên những vết hằn đỏ nơi cổ tôi, tôi còn chưa kịp mở lời, hắn đã nhét một chiếc khăn bông vào miệng tôi.
"Tên nào làm? Có phải bị b/ắn cho thành 'bánh su kem' rồi không?"
Đầu ngón tay thon dài của Kỳ Tu ấn lên cái bụng hơi nhô lên của tôi, xoa nắn không nhẹ không nặng, đôi mày rũ xuống khiến tôi không phân định được cảm xúc của hắn.
"Không phải..."
Tôi vùng vẫy muốn phát ra âm thanh, nước miếng làm ướt sũng cả chiếc khăn trong miệng. "Là anh... ưm... là con của anh..."
"Muốn gi*t tôi sao?"
Kỳ Tu cười lạnh một tiếng. "... Vậy cũng phải xem em có bản lĩnh đó không."
Không phải chứ đại ca, anh bị lãng tai à?!
Tôi nức nở muốn phát ra tiếng nhưng chẳng thể làm gì được, chỉ đành trân trối nhìn Kỳ Tu lấy từ trong két sắt ra một cây bút lông trông chẳng có vẻ gì là đắt tiền.
Tôi nhớ cây bút này. Đó là món quà sinh nhật tôi từng muốn tặng hắn. Khi đó Kỳ Tu luyện chữ mãi không xong, tôi dùng chút tiền tiết kiệm từ việc làm thêm m/ua cho hắn cây bút mấy trăm tệ, thế nhưng ngay trên đường mang về, tôi bị xe tông bay đi.
Kỳ Tu thấm ướt đầu bút lông, động tác bình thản mà vững chãi, nhưng lại giống như đang tuyên án t//ử h/ình cho tôi. Tôi không thể tin nổi nhìn theo hướng cây bút đưa tới, đi/ên cuồ/ng lắc đầu từ chối.
Khốn nỗi cái tên "bại hoại văn nhã" giả danh cao lãnh này, từ đầu đến cuối ánh mắt đều lạnh lùng xa cách. Cũng chính lúc đó, từ hư không, từng giọt nước chậm rãi chảy xuống, thấm lên mặt giấy tuyên thành từng vệt nước như hoa mai.
Nhìn thấy mắt tôi phủ một tầng sương mờ, Kỳ Tu như người không có lỗi gì mà hỏi: "Đau không?"
Đau, đ/au lắm chứ... Vùng bụng có cảm giác trĩu xuống rõ rệt.
Ngay khi tôi tưởng mình sắp ngất đi, Kỳ Tu buông tay, cây bút rơi xuống bàn làm bẩn tờ giấy. Hắn lấy chiếc khăn vừa bị tôi làm ướt ra, lau lau những vệt nước không rõ ý nghĩa trên ngón tay.
"Giờ biết lỗi chưa?"
Tôi mím môi, ghi th/ù mà ngoảnh mặt đi chỗ khác. Chỉ dựa vào hành động vừa rồi của hắn, tôi tuyệt đối không bao giờ nói cho hắn biết tôi đang mang trứng của hắn đâu. Hắn cứ đi/ên đi đi, đợi đến lúc đẻ con hắn ra rồi thì hắn mới biết mặt!
7
Tên q/uỷ nam ẩm ướt hàng xóm sang tìm tôi. Nhìn thấy sợi xích trên cổ chân tôi thì thích lắm, nhất định đòi đi đ/á/nh một bộ tương tự cho anh chàng hàng xóm ở căn biệt thự bên cạnh.
Quả nhiên, người so với q/uỷ còn bi/ến th/ái hơn.
Cái tên đi/ên Kỳ Tu này đúng là ngoại lệ.
Người ta yêu nhau: "Ch*t rồi cũng vẫn yêu, người yêu ơi anh thực sự thích em."
Q/uỷ khác yêu nhau: "He he he, bảo bối không nghe lời sẽ bị chủ nhân trừng ph/ạt đấy."
Còn tôi yêu nhau thì: "Đẻ trứng, đẻ trứng, đẻ trứng."
Tôi héo rũ như một con giun đang rơi tự do giữa không trung, Kỳ Tu vừa bước vào nhà liền thấy cảnh này. Hắn xách cái vòng cổ trên cổ tôi lên. "Sao thế? Theo tôi làm em uất ức vậy à?"
Âm khí trên người quá nặng, lại bị dương khí ở bụng xung đột, đ/au đến mức làm q/uỷ cũng chẳng còn sức lực gì nữa. Tôi nhìn chằm chằm vào Kỳ Tu. Hắn thơm quá, muốn hút dương khí, thật sự rất muốn hút dương khí...
Nhưng tôi vẫn còn chút tâm cơ. Tuyệt đối không được chủ động đòi Kỳ Tu, nếu không lại bị hắn nắm thóp.
Tôi thà buổi đêm lẻn vào tủ quần áo của hắn để hút dương khí còn sót lại, chứ quyết không khuất phục trước thế lực á/c đ/ộc, mặc hắn đùa giỡn. Tôi còn định làm tới luôn, x/é sạch quần áo của hắn.
He he he, dọa ch*t hắn luôn, ha ha ha.
10 - END
Chương 11 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
8
Chương 10
Chương 59: Nên tha thứ cho họ sao?
Chương 73: Giải mã ngược từ đáp án
Bình luận
Bình luận Facebook