Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Cảm giác thế nào?" Anh hỏi.
Tôi suy nghĩ một chút, "Mùa Đông," Tôi nói, "một mùa Đông rất rộng lớn."
"Rồi sao nữa?"
"Rồi tôi muốn tiếp tục đứng ở đó."
Yết hầu của anh khẽ chuyển động, "Không muốn chạy trốn sao?"
"Không muốn."
Phía cuối hành lang có tiếng người đẩy cửa đi vào, tiếng bước chân từ xa lại gần. Tôi đứng thẳng người lên khỏi bức tường, "Đi thôi, để tôi tiễn anh ra ngoài."
"Không cần em tiễn đâu…"
"Tôi tiện đường."
Anh liếc nhìn tôi một cái, "Ký túc xá của em ở hướng ngược lại mà?"
"Tôi đi nhà ăn, nhà ăn ở hướng này."
"Bây giờ mới bốn giờ rưỡi, năm giờ nhà ăn mới mở."
"Tôi đi sớm để còn chọn món."
Anh không vạch trần tôi. Chúng tôi song hành bước ra khỏi cửa lớn của khu nội trú. Tuyết quả nhiên lại bắt đầu rơi, lớn hơn trận trước, những bông tuyết như lông ngỗng lả tả rụng xuống, nhanh chóng bám thành một lớp trắng trên vai.
Đến ngã ba đường, anh đi về bên trái, tôi đi về bên phải.
"Bùi Chinh."
Anh dừng lại.
"Trị liệu kết thúc rồi."
"Ừm."
"Tin tức tố của anh sẽ trở lại bình thường, sau này sẽ không còn ai vì tin tức tố của anh mà muốn chạy trốn nữa đâu."
"Ừm."
"Nhưng tôi muốn anh biết một chuyện."
Anh quay người lại, tuyết đọng trên lông mi anh, trên mái tóc rối bù, trên bờ vai chiếc áo hoodie xám đậm.
"Cho dù tất cả mọi người đều không chạy nữa." Tôi nói, "Tôi vẫn là người đầu tiên không hề muốn chạy."
Tuyết rơi rất lớn, gió rất lạnh, trời sắp tối rồi. Anh đứng đó, cách tôi ba bước chân, nhìn tôi. Và rồi, anh cười. Không phải chỉ là khóe môi khẽ nhếch, không phải chỉ là ánh sáng trong mắt khẽ đổi. Mà là một nụ cười thực sự, trọn vẹn, nổi lên từ tận đáy lòng.
Lần đầu tiên tôi thấy Bùi Chinh cười như thế. Giống như lớp đất đóng băng nứt ra, giống như dưới tầng tuyết dày có thứ gì đó đang phá đất đ.â.m chồi.
"Tống Dã."
"Ừm."
"Ngày mai có rảnh không?"
"Có."
"Rừng ngân hạnh, chín giờ."
"Lá rụng hết rồi mà?"
"Tôi biết."
"Rụng hết rồi còn đi?"
"Rụng hết rồi cũng vẫn đẹp."
Tôi đứng trong tuyết nhìn anh. "Được."
Anh quay người bước vào trong gió tuyết, đi được vài bước lại quay đầu lại, "Hôm nay ngủ sớm đi."
"Anh cũng vậy."
"Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Bóng dáng anh dần bị màn tuyết nuốt chửng, cuối cùng chỉ còn lại một đường nét mờ nhạt rồi biến mất hẳn. Tôi đứng ở ngã ba đường, tuyết rơi trên mặt, tan thành những giọt nước mát lạnh. Miếng dán giám sát trên cổ tay trái vẫn đang nháy đèn xanh.
0.79 - thiếu đúng một điểm. Nhưng trị liệu đã kết thúc rồi. Không còn tiếp xúc với môi trường tin tức tố nồng độ cao nữa, hoạt tính thụ thể sẽ từ từ giảm xuống. Có lẽ một tháng, có lẽ hai tháng, nó sẽ hạ về mức 0.30, 0.40. Mọi thứ ngửi thấy trong mười hai giây kia rồi sẽ giống như một giấc mơ, dần dần phai nhạt. Đất đóng băng sẽ trở lại thành những con số trầm mặc, đồng tuyết sẽ trở lại thành những đường cong trên mặt giấy, và mùa Xuân ch/ôn giấu nơi sâu thẳm nhất kia sẽ lại trở thành thứ mà tôi không thấy, không chạm vào được, cũng chẳng ngửi thấy. Tôi sẽ trở lại làm một Beta vốn dĩ chẳng có cảm giác gì với tin tức tố. Đứng giữa đám đông mà không ngửi thấy bất kỳ hỉ nộ ái ố nào của bất kỳ ai.
Và cũng không ngửi thấy của anh nữa.
Tuyết càng lúc càng lớn. Tôi đút tay vào túi áo, quay người đi về hướng nhà ăn. Nhà ăn quả thực 5h mới mở cửa, nhưng tôi có thể đứng ở cửa đợi một lát. Dù sao thì, tôi cũng chẳng còn nơi nào khác để đi.
15.
9h sáng hôm sau, xe của Bùi Chinh dừng đúng giờ dưới lầu ký túc xá.
Tôi mở cửa ghế phụ ngồi vào, trên giá để cốc vẫn là hai ly cà phê như mọi khi, "Có thêm một phần espresso không?"
"Hôm nay trông em ngủ khá ngon, nên không thêm."
"Hai giờ sáng tôi mới ngủ đấy."
"Nhưng khí sắc của em tốt hơn bình thường."
Tôi không phản bác. Đúng là ngủ rất ngon. Tuy nằm xuống muộn nhưng vào giấc rất nhanh, giữa chừng không hề tỉnh giấc, một mạch đến tận bình minh. Tôi có mơ một giấc mơ, nội dung không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ là rất yên tĩnh, đâu đâu cũng là một màu trắng xóa.
Xe chạy về phía Bắc thành phố, vẫn là con đường cũ. Cảnh vật ngoài cửa sổ đã thay đổi. Lần trước tới đây là vào cuối Thu, lá cây vàng rực, ánh nắng ấm áp. Bây giờ là giữa Đông, cành cây trơ trụi, trên mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng chưa tan hết, bầu trời xám trắng, thấp đến mức tưởng chừng như sắp ép xuống.
Xe dừng ở bìa rừng ngân hạnh, tôi xuống xe, đứng dưới gốc cây ngẩng đầu nhìn. Tất cả lá đã rụng hết. Những cành cây lộ ra, đen thẫm, xám xịt, vươn lên bầu trời như những mạch m.á.u li ti. Không có sắc vàng, không có sắc xanh, chỉ còn lại vẻ tiêu điều nguyên bản nhất của mùa đông.
"Em nói đúng." Bùi Chinh đứng bên cạnh tôi, cũng ngẩng đầu nhìn, "Lá rụng hết rồi."
"Anh lại bảo rụng hết rồi cũng vẫn đẹp."
"Đẹp mà."
Tôi liếc nhìn anh một cái. Anh đang chăm chú nhìn những cành cây khẳng khiu kia, biểu cảm bình thản, không có vẻ gì là đang nói điêu.
"Đẹp ở chỗ nào?"
"Khung xươ/ng đẹp." Anh nói, "Khi có lá, em chỉ nhìn thấy lá, lá rụng rồi mới thấy được dáng vẻ thực sự của cái cây."
Tôi nhìn lại những cành cây ấy. Thú thực, tôi không am hiểu về thẩm mỹ cho lắm. Kiếp trước ở phòng cấp c/ứu quá lâu, khả năng cảm thụ khái niệm "đẹp" đã bị thoái hóa trầm trọng. Trong hệ thống nhận thức của tôi, nhịp xoang bình thường trên điện tâm đồ là đẹp, phim CT không có bóng mờ là đẹp, vết thương khâu chỉnh tề là đẹp. Còn khung xươ/ng của cây có đẹp hay không, tôi thực sự không biết phán đoán.
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
8 - END
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook