Những thứ anh ấy để lại cho tôi... không chỉ có mỗi chiếc huân chương lạnh lẽo ấy.
Trong lúc lái xe, tôi chẳng biết mình đang nghĩ gì.
Chỉ biết một điều duy nhất là: khi đến nơi, nhất định không được khóc.
Đó là doanh trại quân đội. Dù tôi chẳng thể giúp được gì, nhưng ít nhất tôi cũng không thể làm anh ấy mất mặt.
Tôi cứ tưởng mình đã chuẩn bị đón nhận tất cả rồi. Nhưng khi nhìn thấy những di vật anh để lại, tôi vẫn không kìm được nước mắt.
Di vật anh để lại không nhiều lắm. Một bức thư, cuốn album ảnh, một lá bùa bình an, và những quả việt quất cùng dâu tây sấy.
Còn có cả một đóa hoa đã phơi khô...
Trong cuốn album ảnh, ngoài những bức anh ấy cười toe toét thì toàn là ảnh chụp bầu trời đêm lấp lánh sao.
Mỗi tấm đều ghi chú thời gian, viết những suy nghĩ của anh mỗi khi đi tuần tra, kiểm tra gác.
Trong thư anh viết anh định chụp đủ ba trăm bức ảnh bầu trời sao, làm thành sách ảnh động để sau này kể cho tôi và con nghe.
Thư viết, trái dâu này là giống dâu ở biên cương, bảo tôi nếm thử xem có gì khác biệt.
Anh còn nhắc tôi đeo bùa bình an cho con, đây à lá bùa mà anh đã xin mãi mới được.
Trong đó còn viết đây là loài hoa đẹp nhất mà anh từng thấy, không cưỡng nổi nên hái tặng tôi.
Anh nói rằng sinh nhật anh sắp đến, cấp trên đã đồng ý cho nghỉ phép, chuẩn bị về nhà cùng tôi và con đón tuổi mới.
Anh đã học thuộc bài hát "Thiếu nhi bay rồi", khi về sẽ dỗ con ngủ.
Còn nhắc tôi nhớ gói bánh chẻo trước...
Thư viết anh nhớ tôi da diết... nhớ đến quặn lòng...
Hôm đó, tôi ôm di vật của anh, khóc như mưa. Thậm chí tôi đã nảy sinh ý định đi theo anh...
Nhưng khi nhìn cuốn album ảnh, nghĩ đến nhật ký anh viết cho con ở mặt sau mỗi tấm hình, nghĩ đến lời hứa sẽ làm sách ảnh bầu trời sao cho con... tôi lại không muốn ch*t nữa.
Tôi muốn về nhà, hoàn thành những việc anh chưa làm xong. Bầu trời biên cương tôi không chụp được. Nhưng việc ghép ảnh thành sách thì tôi làm được.
Tôi còn chưa kể cho con nghe về sự dũng cảm của bố. Chưa thấy con lớn lên có giống anh không. Chưa nuôi con khôn lớn. Sao có thể ch*t được?
Ánh mắt tôi dừng lại trên đóa hoa đã khô héo, dường như nó thực sự truyền cho tôi sức mạnh. Tôi đã quyết định. Sẽ thay anh sống thật tốt.
Thế là tôi mang theo di vật của anh, m/ua thật nhiều đồ ngon ở phố, định về nhà làm một bữa đại tiệc chiêu đãi chính mình.
Khóc nhiều như vậy... phải bồi bổ lại thôi, đằng nào cũng dùng tiền của anh m/ua... coi như hình ph/ạt nho nhỏ vì bỏ mặc tôi ở lại.
Nhưng không ngờ... Ông trời như đang đùa giỡn với tôi.
Bình luận
Bình luận Facebook