Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12
Kể từ ngày hôm đó, hai chúng tôi đã quay trở lại trạng thái thân thiết như xưa.
Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau chơi game, cùng nhau đến trường.
Mãi cho đến khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, tôi còn xắn tay giúp anh thu dọn xong xuôi toàn bộ hành lý.
"Sau khi về quê rồi em có sang nhà anh ở nữa không?" Hứa Ngôn Triết cất tiếng hỏi.
Tôi lắc đầu: "Thôi khỏi, nhà anh với nhà em chỉ cách nhau có đúng cái khu vườn nhỏ thôi mà."
"Nhưng anh muốn từng phút từng giây đều được nhìn thấy em cơ."
Tôi cúi đầu mỉm cười: "Mẹ em bảo nhà mới nuôi một con ch.ó nhỏ, em phải về chăm sóc nó, bố mẹ em đi nước ngoài rồi, hiện giờ chưa về ngay được."
Hứa Ngôn Triết nảy ra ý hay: "Thế anh qua nhà em ở nhé? Anh sang ở cùng em."
Tôi: …
13
Sau khi về lại quê nhà, Hứa Ngôn Triết liền xách vali sang ở tịt tại nhà tôi.
Mặc cho bố mẹ anh m/ắng anh là đồ vô phép tắc, anh cũng xem như tai vắt chày mông, quyết ăn vạ ở nhà tôi chứ chẳng chịu dời đi.
Mỗi sáng sớm, anh đều thức dậy nấu cơm cho tôi, làm đồ ăn cho chú ch.ó nhỏ, rồi dắt ch.ó đi dạo đúng giờ giấc.
Ban ngày, hai đứa tôi cùng nhau chơi game hoặc rủ nhau ra ngoài dạo phố, thỉnh thoảng lại cùng tham gia mấy buổi tụ tập bạn học cũ.
Tại buổi tiệc, đôi khi đang ăn dở anh lại lén lút thò tay xuống dưới gầm bàn nắm ch/ặt lấy tay tôi.
Buổi tối, anh toàn lôi tôi ra xem phim kinh dị, rồi lại la oai oái, ôm ghì lấy con ch.ó rúc tọt vào lòng tôi.
Thời gian trôi qua nhanh như chớp, cho đến một ngày, tôi nhận được cuộc gọi từ cậu út.
Cậu bảo năm nay cậu sẽ sang bên nhà tôi ăn Tết, nguyên nhân là vì mợ út muốn đi leo núi, vớ ngay trúng ngọn núi ở gần nhà tôi.
Cậu út bảo tôi gửi địa chỉ cho mợ út để mợ bật bản đồ dẫn đường, chiều nay họ sẽ xuất phát luôn.
Tôi liền gật đầu đồng ý ngay, sau đó gửi địa chỉ nhà mình cho Tưởng Lệ.
Tôi còn chưa kịp bấm tin nhắn thoại giải thích câu nào thì chiếc điện thoại trên tay đã bị Hứa Ngôn Triết vừa dắt ch.ó về gi/ật phăng mất.
Sắc mặt anh xanh lè xanh lét nhìn chằm chằm vào khung chat trên màn hình.
"Em gửi địa chỉ nhà mình cho cậu ta đấy à? Cậu ta chính là người mà Trần Nhược Nhược định giới thiệu cho em đúng không?"
"Không phải, anh..."
Hứa Ngôn Triết ném tọt điện thoại sang băng ghế sofa bên cạnh, rồi vác bổng tôi lên vai.
"Ơ này, anh làm cái gì đấy?"
Khi bị ném ngửa ra giường, tôi ngơ ngác hoàn toàn.
Tôi ngây dại nhìn anh tự cởi cúc áo của mình.
"Tiểu Nghiễn, anh hết cách rồi, những gì có thể làm anh đều đã làm hết rồi, nếu thực sự vẫn không được thì em hãy cứ xem như rủ lòng thương hại anh đi."
Hả? Anh ta đang lảm nhảm cái quái gì thế?
Giây tiếp theo, anh cúi xuống hôn lấy hôn để: "Chỉ hôm nay thôi, được không em?"
Anh ấy... có chút bi thương quá đà rồi.
Nhưng nhìn bộ dạng lúc này của anh quả thực rất vừa mắt kí/ch th/ích, tôi cũng chẳng cưỡng lại nổi sự cám dỗ.
Ngay khoảnh khắc anh c.ắ.n nhẹ lên vai tôi, tôi chợt nhớ ra mình phải giải thích rõ ràng ngọn ngành mọi chuyện cái đã.
"Đợi đã, anh đợi chút đã."
Nghe tôi nói vậy, Hứa Ngôn Triết khựng lại động tác: "Không được sao? Chỉ duy nhất hôm nay thôi mà cũng không được ư?"
Nhìn gương mặt đ/au đớn quá mức cùng đôi mắt đỏ xè của anh, tôi buông một tiếng thở dài.
Tôi đưa tay quàng lấy cổ anh: "Xem anh sợ đến mức kìa, Tưởng Lệ là mợ út của em đấy, cậu ấy với cậu út sang đây ăn Tết. Mợ út nhà em muốn đi leo núi."
"Mợ... mợ út?"
"Đúng vậy, cậu ấy với cậu út em là một đôi, lần trước Trần Nhược Nhược giới thiệu cậu ấy cho em chỉ là hiểu lầm thôi. Ăn xong bữa cơm cái là cậu ấy bị cậu út bế đi mất tiêu rồi. Em về muộn là vì quá sốc nên mới ngồi uống rư/ợu với Trần Nhược Nhược một lúc."
Hứa Ngôn Triết nghe xong câu này, sợi dây th/ần ki/nh căng gắt trong đầu anh dường như rốt cuộc cũng bị đ/ứt phụt.
Anh lập tức ngã nhão ra đ/è sụm lên người tôi.
"Tần Nghiễn, anh sắp bị em dọa cho đứng tim c.h.ế.t rồi đấy. đ/áng s/ợ quá đi mất. Anh cứ tưởng chúng ta lại rơi vào kịch bản lần trước, em sẽ không cần anh nữa, cũng chẳng buồn ngó ngàng tới anh nữa."
Tôi vuốt ve mái tóc anh để vỗ xoa dịu cho anh.
"Không sao rồi, không sao đâu."
Hứa Ngôn Triết trấn tĩnh lại cảm xúc một lúc rồi mới ngồi dậy.
Anh quay lưng về phía tôi, lề mề mặc lại quần áo.
Tôi: …
"Anh đang làm cái gì đấy?"
"Mặc quần áo."
Tôi: …
Đúng là cạn cả lời.
Anh ta có buồn nhìn lại xem bản thân mình đang trong tình trạng thế nào không, rồi có buồn nhìn xem tôi đang ở trạng thái nào không hả?
Tôi giơ chân lên, dùng đầu ngón chân gẩy gẩy nhẹ vào lưng anh: "Chỉ có tý bản lĩnh thế thôi đấy à?"
Anh quay đầu lại với đôi mắt đỏ hoe: "Ý em là sao? Em phải nói thẳng thừng ra với anh cơ, chứ không anh nghe không hiểu đâu."
Tôi đảo mắt một cái: "Cởi áo ra, bò lên đây mau."
"Có ngay đâyyy."
…
Chương 15
Nghĩa Trang Thanh Tưu
Chương 20
Chương 10
Chương 8
Chương 13
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook