PHÍ KHÁM CỦA BETA KHÔNG BAO GỒM DỖ DÀNH

PHÍ KHÁM CỦA BETA KHÔNG BAO GỒM DỖ DÀNH

Chương 17

13/04/2026 10:08

Tôi không tiếp lời.

"Phòng cấp c/ứu mà cậu nói, không phải là phòng cấp c/ứu của bệ/nh viện quân khu." Đây không phải là một câu hỏi.

Im lặng vài giây, tôi mở lời: "Chủ đề này…"

"Tôi sẽ không hỏi." Anh ấy ngắt lời tôi, "Những chuyện cậu không muốn nói, tôi sẽ không hỏi."

Anh ấy đứng dậy, cơ thể vẫn còn hơi loạng choạng nhưng anh ấy đã từ chối bàn tay tôi định đưa ra đỡ, "Nhưng Tống Dã, có một chuyện tôi muốn cậu biết."

"Chuyện gì?"

"Bất kể cậu từ đâu đến, bất kể trước đây cậu đã trải qua những gì." Anh đứng đó, bộ quần áo ướt đẫm dán ch/ặt vào người, trông chật vật chẳng giống một Alpha quân hàm cao chút nào, nhưng ánh mắt anh ấy lại tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào, "Cậu hiện đang ở đây."

"Tôi biết mình đang ở đây."

"Không, cậu không biết." Anh ấy tiến lên một bước, "Cậu luôn đặt bản thân mình sau tất cả mọi người. Lúc cậu mang cơm cho tôi, cậu chỉ ăn một món mặn; lúc cậu trị liệu cho tôi, tay bị tê cậu cũng không nói; lúc cậu c/ứu người trong phòng cấp c/ứu, phản ứng đầu tiên của cậu là xông lên chứ không phải đ.á.n.h giá sự an toàn của bản thân."

"Đó là bản năng nghề nghiệp…"

"Đó không phải bản năng nghề nghiệp, đó là vì cậu không hề để tâm đến chính mình."

Phòng trị liệu rất yên tĩnh. Ánh đèn trắng ấm chiếu rọi hai chúng tôi, một người đứng, một người ngồi, cách nhau bởi một chiếc bàn khí cụ.

"Kiếp trước, có phải cậu đã c.h.ế.t như vậy không?" Anh ấy hỏi.

Giọng anh ấy rất nhẹ, nhưng mỗi chữ đều đ.á.n.h trúng vào sự thật.

Tôi không trả lời. Bởi vì anh ấy nói đúng. Trực ca liên tục 36 tiếng, tim ngừng đ/ập, ngã gục ngoài hành lang. Không phải là t/ai n/ạn, mà là tất yếu. Là sự tất yếu được tích tụ từ vô số lần "không sao tôi vẫn chịu được" và "bệ/nh nhân tiếp theo quan trọng hơn".

"Tôi không biết quá khứ của cậu." Bùi Chinh nói, "Nhưng tôi biết dáng vẻ hiện tại của cậu. Cậu có trách nhiệm với tất cả mọi người, duy chỉ có với chính mình là không." Anh ấy đi tới trước mặt tôi, cúi đầu nhìn tôi, "Tôi không cho phép chuyện đó xảy ra nữa."

"Anh không quản được tôi đâu."

"Tôi biết." Anh ấy nói, "Nhưng tôi có thể nhắc nhở cậu. Mỗi ngày, nếu cần thiết."

Tôi ngước nhìn anh ấy. Trong mắt anh ấy không còn đ/ao ki/ếm, cũng chẳng còn băng giá. Thứ hiện hữu ở đó là một điều mà tôi phải mất rất lâu mới nhận diện ra được.

Kiếp trước tôi đã thấy ánh mắt của rất nhiều người trong phòng cấp c/ứu: sợ hãi, tuyệt vọng, cảm kích, phẫn nộ. Nhưng có một loại ánh mắt tôi rất ít khi thấy, vì phòng cấp c/ứu không phải nơi nảy sinh loại ánh mắt ấy.

Loại ánh mắt đó mang nghĩa: Tôi muốn cậu sống thật tốt. Không phải với tư cách bác sĩ, không phải với tư cách Beta, không phải với bất kỳ danh tính nào. Mà chỉ đơn giản là cậu, con người này, hãy sống thật tốt.

"Bùi Chinh."

"Ừm."

"Anh nên nghỉ ngơi rồi."

Anh ấy nhìn tôi một lúc rồi lùi lại một bước, "Cậu cũng vậy."

"Tôi còn phải chỉnh lý dữ liệu."

"Mai hãy chỉnh."

"Dữ liệu hôm nay rất quan trọng, dạng sóng bất thường vừa rồi..."

"Ngày mai."

Chúng tôi nhìn nhau vài giây.

"Được rồi." Tôi thỏa hiệp, "Ngày mai."

Anh ấy gật đầu, cầm lấy áo khoác đi tới cửa, "Tống Dã."

"Lại chuyện gì nữa?"

"Chuyện hôm nay, cảm ơn cậu."

"Không cần cảm ơn, đây là…"

"Không phải dịch vụ y tế bình thường." Anh ấy quay đầu nhìn tôi, "Cậu biết rõ mà."

Cửa đóng lại. Tôi ngồi một mình trong phòng trị liệu, nhìn đường cong đã khôi phục trạng thái bình ổn trên màn hình giám sát. Tôi cúi đầu nhìn bàn tay trái của mình. Dấu đỏ vẫn còn đó, miếng dán giám sát trên cổ tay lặng lẽ nháy đèn xanh. Không có gì bất thường.

Tôi nắm tay lại rồi buông ra, lại nắm, lại buông. Tay rất vững. Nhưng nhịp tim lại nhanh hơn bình thường một chút. Tôi quy kết điều này là do dư lượng adrenaline từ tình huống khẩn cấp vừa rồi. Phản ứng sinh lý thôi, rất bình thường. Chẳng liên quan gì đến Bùi Chinh cả.

Tôi tắt toàn bộ máy móc, tắt đèn, khóa cửa. Lúc bước ra khỏi khu nội trú, trời đã tối mịt. Ánh đèn đường kéo dài cái bóng của tôi, gió Thu đã mang theo hơi lạnh.

Điện thoại chợt rung lên. Là tin nhắn của Bùi Chinh: [Về tới ký túc xá chưa?]

[Đang trên đường.]

[Hôm nay ngủ sớm đi.]

[Ừm.]

[Ngủ ngon.]

Tôi nhìn hai chữ đó trên màn hình, đứng dưới ngọn đèn đường một lát. Rồi tôi gõ hai chữ gửi lại: [Ngủ ngon.]

Trên đường đi bộ về ký túc xá, tôi đút tay vào túi áo. Tay trái chạm vào một thứ. Đó là tờ giấy nhắn từ rất lâu về trước, tờ giấy Bùi Chinh đã dùng tay trái để viết: [Món kho cũng không tệ.]

Tôi không biết tại sao mình vẫn giữ nó mãi mà chưa vứt đi. Bây giờ có lẽ đã hiểu rồi.

11.

Sau sự cố tin tức tố bạo tẩu, việc trị liệu tạm dừng một tuần. Đây không phải quyết định của tôi, mà là yêu cầu bắt buộc từ Trần Khác. Sau khi xem xong dữ liệu giám sát ngày hôm đó, sắc mặt anh ấy còn khó coi hơn cả lúc Bùi Chinh bạo phát.

"Cậu có biết nồng độ tin tức tố trong phòng trị liệu lúc đó là bao nhiêu không?" Anh ấy đ/ập xấp dữ liệu xuống trước mặt tôi, "Máy đo tràn ngưỡng rồi, Tống Dã. Tràn ngưỡng đấy. Tôi hành nghề mười lăm năm, chưa từng thấy tin tức tố của bất kỳ Alpha nào có thể đ.á.n.h bật thiết bị đo kiểm cấp quân sự đến mức tràn ngưỡng như thế."

"Vậy thì sao ạ?"

"Vậy nên việc cậu ở trong môi trường nồng độ đó gần bốn phút mà không có bất kỳ đồ bảo hộ nào là cực kỳ nguy hiểm."

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:08
0
13/04/2026 10:08
0
13/04/2026 10:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu