Sau Khi Sống Lại, Thiếu Gia Giả Trở Thành Vạn Người Mê

Màu tóc của cậu ta rất nhạt, nói là màu vàng nhạt, nhưng dưới ánh nắng mặt trời chiếu rọi vào thì thậm chí trông lại có phần hơi thiên về màu bạc nhiều hơn, cả khuôn mặt trong suốt thấu quang giống hệt như một khối ngọc thạch vô giá, đôi mắt thì lại càng giống như một viên đ/á ngọc bích màu xanh lam rực rỡ lấp lánh thấu quang vậy.

Ngay đến cả Thẩm Lạc cũng không tự chủ được mà cứ thế đờ đẫn đứng trố mắt ra nhìn chằm chằm vào cậu ta suốt một hồi lâu.

Điều duy nhất mà cậu có thể hoàn toàn x/ác định chắc chắn được chính là việc Lance nhất định là đã dựa dẫm vào chính cái thực lực chân chính của bản thân mình để đi được tới tận bước đường cuối cùng, một cú đ/ấm kia của cậu ta vung ra, là đ/ấm một cú vang dội chắc nịch trực tiếp nện thẳng lên trên chiếc máy đo thiết bị. Thẩm Lạc đứng ở một bên nhìn thấy mà cũng cảm thấy có phần hơi đ/au giùm luôn ấy……

"Đi ra ngoài."

Trái ngược hoàn toàn với cái diện mạo ngoại hình xinh đẹp tuyệt mỹ đỉnh cao kia, giọng nói của Lance lại vô cùng nam tính mang đậm chất man, là một chất giọng nam trầm có sức hút từ tính vô cùng quyến rũ.

" Hả?"

Thẩm Lạc ngẩn ra một thoáng. Hoàn toàn không biết được từ bao giờ mà Lance đã chủ động dừng lại các động tác luyện tập, cất bước đi ra khỏi khoang máy luyện tập, đang đưa mắt nhìn chằm chằm vào cậu.

"Tôi không muốn đeo mặt nạ để tiến hành luyện tập đâu."

Khuôn mặt Thẩm Lạc bỗng chốc đỏ bừng lên vì ngượng ngùng.

"…… Tôi không hề có ý đồ muốn nhìn tr/ộm cậu đâu nhé! Tôi chỉ là muốn sử dụng chiếc máy mô phỏng một chút mà thôi."

"Máy mô phỏng nằm chễm chệ ở ngay hướng bên kia kìa, vậy mà cậu lại đứng nhìn chằm chằm vào tôi tận những hai phút đồng hồ liền đấy."

Cái gã này cũng đừng có mà quá mức tự tin ảo tưởng sức mạnh như vậy có được không hả?? "Tôi……"

"Cho dù là hiện tại cậu có muốn sử dụng đi chăng nữa, thì tôi cũng hy vọng cậu có thể chủ động đổi sang một khoảng thời gian khác hãy tới đây, dù sao đi chăng nữa thì, tôi cũng không hề muốn cùng tiến hành luyện tập chung một chỗ với một đứa ng/u dốt đâu."

Thẩm Lạc ngẩn người, lập tức cảm thấy không vui vẻ gì cho cam, xù lông lên hỏi: "Cậu đang mở miệng nói ai đấy hả!"

Lance thong thả tháo bỏ đống đồ bảo hộ bọc ở trên tay ra, sải bước tiến lên vài bước đi tới trước mặt của Thẩm Lạc.

Chiều cao của cậu ta ước chừng phải từ một mét tám trở lên, rõ ràng là cao hơn hẳn so với Thẩm Lạc một cái đầu, mặc dù ở bên tóc mai thậm chí ngay cả trên hàng lông mi dường như vẫn còn đang vương vấn một chút vệt mồ hôi trong suốt lấp lánh, thế nhưng đôi mắt màu xanh lam nhạt kia chung quy nhìn qua vẫn cứ giống hệt như một khối băng giá lạnh lùng.

"Xin phép được đưa ra lời nhắc nhở cho cậu tỉnh ngộ, bức thư tình lần trước cậu tự tay gửi gắm cho tôi ấy, riêng về mặt ngữ pháp thôi là đã dùng sai bét nhè mất tận ba chỗ rồi đấy nhé."

Thẩm Lạc không tự chủ được mà trợn tròn cả hai mắt lên kinh hãi, khuôn mặt cũng lập tức đỏ bừng lên hết cả.

Hả?

Hả?? Cậu tự mình viết thư tình cho cái gã này từ bao giờ được cơ chứ hả??

Cho dù là trước đây có thật đi chăng nữa, thì một ngày Lance ít nhất thì cũng phải nhận được tới năm sáu bức thư tình của người khác gửi đến là chuyện thường tình chứ bộ, vậy mà cậu ta lại còn phải đặc biệt bỏ thời gian công sức ra đọc cho bằng hết bức thư tình của cậu, rồi còn rảnh rỗi tới mức đi nhặt ra từng cái lỗi sai ngữ pháp một nữa cơ chứ!

Quá, quá mức đ/ộc địa tà/n nh/ẫn rồi còn gì nữa!

Danh sách chương

5 chương
30/08/2026 21:08
0
30/08/2026 21:08
0
30/08/2026 21:07
0
30/08/2026 21:06
0
20/08/2026 21:59
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu