Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lời thủ thỉ quen thuộc từng chút một xoa dịu trái tim đầy s/ẹo của tôi. Tôi nói: "Mẹ không cần nấu cơm đâu, con đã ăn ở nhà ga rồi. Con không lên thủ đô nữa, con muốn ở nhà."
Mẹ tôi chẳng hỏi gì, chỉ đưa bàn tay thô ráp nhẹ nhàng xoa đầu tôi: "Ừ, ở nhà cũng tốt."
Bà từ từ kể cho tôi nghe về những thay đổi trong làng từ khi tôi đi. Tôi nén lòng mãi rồi cũng nắm tay mẹ, từ từ quỳ xuống trước mặt bà, thú nhận xu hướng tính dục của mình.
Tôi lặng lẽ chờ đợi cái t/át và ánh mắt thất vọng của mẹ.
Cuối cùng lại chỉ nhận được hơi ấm từ bàn tay mẹ đặt lên đỉnh đầu.
Bà nói: "Mẹ biết từ lâu rồi, con không chịu để mẹ mai mối, còn nửa đêm ra m/ộ bố thì thầm trò chuyện, mẹ đều nghe thấy cả."
Mẹ thở dài: "Không sao, chả có gì to t/át đâu, thích ai thì thích. Mẹ đã hỏi người ta rồi, bên ngoài nhiều lắm."
Mũi tôi cay cay: "Mẹ..."
"Thôi, đừng khóc nữa, nam nhi đại trượng phu mà."
Mẹ kéo tôi đứng dậy: "Thích đàn ông thì đàn ông, con ưng kiểu nào, mẹ đi tìm cho."
Vẫn không thoát cảnh xem mắt sao...
Tối đó, tôi chui vào chăn ấm, ngửi mùi nắng trên vải vỏ bỗng không kìm được nước mắt.
Tôi rõ ràng gọi điện lúc năm giờ chiều báo về nhà. Nhưng năm giờ làm gì còn nắng. Thế mà chăn vẫn phảng phất hương nắng.
Mẹ tôi ngày nào cũng đem chăn ra phơi đợi tôi về.
Tôi nằm trong chiếc chăn ấm áp, có được giấc ngủ không mộng mị đầu tiên sau ba tháng trời.
Lời mẹ nói mai mối không phải đùa.
Đúng ngày thứ ba, bà vui mừng kéo tôi lại khi tôi chuẩn bị đi chăn dê: "Thay quần áo mới đi, làng bác Hai có chàng trai tử tế lắm, hai đứa gặp mặt nhau xem sao."
Vừa nói bà vừa đẩy tôi vào thay đồ, rồi dẫn tôi sang nhà bác.
Khi tôi vén màn nhìn thấy chàng trai ấy, cả người đơ ra.
Cái quái gì? Sao bạch nguyệt quang của Bùi Hoán lại ở đây? Hơn nữa còn trở thành đối tượng xem mắt của tôi? Có hợp lý không vậy?
"Này, Tiểu Phó à, đây là cháu trai nhà bác, mặt mũi sáng sủa lại trắng trẻo nữa."
Bác Hai kéo tôi ngồi đối diện ghế sofa, liếc mắt đầy ẩn ý.
"Nhìn thế này thì Tiểu Phó với Tân Tân nhà ta trông còn đẹp đôi lắm đấy."
Mẹ tôi cũng rất hài lòng với gương mặt Phó Thương, nhất là khi anh ấy ngoan ngoãn gọi "bác". Sự hài lòng của mẹ lên đến đỉnh điểm.
"Ngoan lắm, cháu nói chuyện với Tân Tân đi, bác với dì ra ngoài trước. Nếu Tân Tân nói gì không phải, bác... à nhầm dì sẽ dạy nó."
Nói rồi bà kéo bác Hai ra ngoài, để lại không gian cho hai chúng tôi.
Tôi nghe mà muốn độn thổ: "À... mẹ tôi tính tình thẳng thắn, anh đừng để bụng."
Phó Thương lắc đầu, đôi tay đẹp đẽ nâng chén trà đưa tới trước mặt tôi. Chuỗi mã n/ão đỏ rực nổi bật giữa màu trắng tinh. Như chính gương mặt Phó Thương vậy.
"Tôi rất thích tính cách của bác."
Tôi cười gượng hai tiếng, đảo mắt đi chỗ khác: "Sao anh lại ở làng thế?"
Phó Thương chống cằm nhìn tôi chớp mắt: "Dì tôi ở làng này, tôi về thăm bà ấy, không ngờ gặp được em."
À. Thế sao trước giờ tôi chưa từng thấy Phó Thương?
Như hiểu được nghi vấn của tôi, Phó Thương giải thích: "Trước đây tôi chưa từng về đây."
Hả? Hiểu rồi. Vậy là dì anh ấy từ thủ đô gả về đây?
Chương 11
Chương 23
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook