Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sợ cậu ta không tin.
Tôi nhón chân hôn cậu ta một cái.
Vừa khéo rơi lên đôi môi đầy đặn mà tôi thèm muốn từ rất lâu rồi.
Quả nhiên rất dễ hôn.
He he.
Không tệ chút nào.
"Thế nào? Tin chưa?"
Mặt Hạ Kiêu đỏ bừng.
Nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
"Tôi cứ tưởng... Cậu sẽ từ chối tôi chứ."
Tôi bĩu môi.
"Mất lòng tin với tôi đến thế sao?"
Hạ Kiêu đáp:
"Chủ yếu là trước đây cậu biểu hiện như thể rất gh/ét tôi."
Tôi hừ một tiếng.
"Thế cũng là lỗi của cậu. Ai bảo cậu chẳng nói chẳng rằng đã xa lánh tôi. Làm tôi cũng tưởng cậu gh/ét tôi."
Hạ Kiêu lập tức nhận sai.
"Ừm, là lỗi của tôi. Sau này tôi sẽ bù đắp cho cậu thật tốt."
Tôi hừ nhẹ.
"Thế còn tạm được."
Hạ Kiêu có chút ngượng ngùng.
"Vậy bây giờ... Tôi có thể nắm tay cậu không?"
Tôi bật cười trêu chọc.
"Oa, cậu còn cưỡng hôn tôi rồi cơ mà. Giờ lại hỏi có được nắm tay không. Lịch sự đến thế luôn à?
Dưới ánh đèn vàng nhạt.
Tai Hạ Kiêu đỏ đến mức như sắp nhỏ m/áu.
Thật khó tưởng tượng.
Một người thuần tình thế này lại có thể làm ra chuyện cưỡng hôn người khác.
Cậu ấy nhỏ giọng giải thích.
"Vì tôi tưởng cậu cố ý dùng mèo con để đùa giỡn tôi."
"Tôi thật sự đã rất tức gi/ận."
Tôi chợt nhớ ra.
"À đúng rồi. Hôm nay cậu tiếp xúc với mèo con rồi, không bị dị ứng chứ? Nếu cậu không nuôi được nó, tôi sẽ giao cho Cố Tiểu Trúc. Sau khi xem ảnh, cậu ấy cũng khá thích nó."
Nhắc tới mèo con.
Tôi lập tức kéo áo Hạ Kiêu lên kiểm tra.
Xin trời đất làm chứng.
Tôi tuyệt đối không phải vì muốn sờ cơ bụng của cậu ta đâu.
Chỉ là trong quá trình kiểm tra ấy mà.
Khó tránh khỏi việc chạm vào da th!t .
Chậc chậc.
Đừng nói.
Cảm giác thật sự rất không tệ.
Hạ Kiêu đỏ mặt, thoải mái vén áo lên.
"Không sao. Chỉ nổi vài nốt mẩn thôi. Bôi th/uốc rồi, không có vấn đề gì nữa."
Tôi vội vàng kéo áo xuống.
" Đang ở nơi công cộng đấy. Như vậy còn ra thể thống gì nữa. Bỏ xuống mau. Nhỡ người khác nhìn thấy thì sao?"
Hạ Kiêu cười cười.
"Ừm. Không cho người khác nhìn. Sau này chỉ cho mình cậu nhìn thôi."
Tôi nhìn vào đôi mắt đang ngập tràn ý cười của cậu ấy.
Trong lòng không khỏi cảm thán:
"Quả nhiên vẫn là cậu hiểu tôi nhất."
12
Sự thật chứng minh.
Ở bên Hạ Kiêu thật sự rất tốt.
Nếu có điểm gì không ổn...
Thì chính là người này ban đêm quá dư thừa năng lượng.
Sau khi chính thức yêu đương.
Cậu ấy hoàn toàn không biết tiết chế là gì.
Đến cả một người đầu óc lúc nào cũng đầy suy nghĩ đen tối như tôi gặp phải cậu ấy cũng phải chịu thua.
Không biết cậu ấy học mấy trò đó ở đâu ra.
Ngày nào cũng thích trêu chọc tôi.
Hạnh phúc.
Mà cũng rất "hạnh phúc".
Tình cảm của chúng tôi ngày càng tốt hơn.
Vào một buổi sáng bình thường đến không thể bình thường hơn.
Hạ Kiêu cầu hôn tôi.
Cậu ấy rất hiểu tôi.
Biết tôi không thích những nghi thức quá khoa trương.
Chỉ lặng lẽ giấu một chiếc nhẫn trong phần tráng miệng sau bữa ăn, tạo nên một bất ngờ nhỏ.
Tôi đồng ý.
Ngoài ra, tôi còn nói với cậu ấy:
"Tôi cũng chuẩn bị cho cậu một bất ngờ thật lớn. Tối nay nhớ về nhà sớm nhé."
Khi Hạ Kiêu tan làm trở về, trên tay ôm một bó hoa hồng thật lớn.
Tôi đã cầm sẵn "sợi dây" kia đợi cậu ấy từ lâu.
"Thứ này quen mắt không?"
Tôi lắc lắc món đồ trong tay rồi hỏi.
Chính là chiếc "dây dắt" mà năm đó Hạ Kiêu để lại.
"Quỳ xuống."
"Dang chân ra."
"Ưỡn thẳng lưng lên."
"Đeo nó vào cổ đi."
Hạ Kiêu nhìn tôi bằng ánh mắt say mê.
Sau đó ngoan ngoãn làm theo từng lời.
Cậu ấy ngẩng đầu lên.
Dải dây màu đen nơi cổ mang theo vài phần ám muội.
Khóe môi Hạ Kiêu khẽ cong.
"Tiếp theo... Có phải tôi nên gọi cậu một tiếng... Chủ nhân không?"
Tôi ngoắc ngón tay.
"Lại đây. Hầu hạ chủ nhân của cậu cho đàng hoàng nào."
Hạ Kiêu nuốt khan.
"Cung kính không bằng tuân mệnh."
_END_
Chương 12
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 13
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook