Ham Muốn Vô Độ

Ham Muốn Vô Độ

Chương 1

03/05/2026 21:06

1

Tôi chưa từng biết mình còn có một cách sống khác.

Không phải chen chúc trong con hẻm tối tăm, tranh ăn với chó hoang.

Không phải bỏ học từ sớm, tụ tập đ/á/nh nhau, vào trại giáo dưỡng như cơm bữa.

Không phải vì bà nội nhận nuôi và nuôi lớn tôi, mà phải quỳ gối van xin, chỉ để xin được chút tiền th/uốc men ít ỏi từ kẻ gây t/ai n/ạn…

Tôi nhìn Khương Trạm đứng trước cổng biệt thự nhà họ Khương.

Mẹ hắn với nụ cười hiền từ, vươn tay chỉnh lại cổ áo cho hắn.

Cha hắn nghiêm nghị lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại dịu dàng, không biết đang dặn dò điều gì.

Hắn cao ráo như ngọc, dung mạo trắng trẻo tuấn mỹ, khóe môi cong lên một nụ cười ôn hòa.

Đúng chuẩn một công tử sinh ra trong phú quý.

Không biết hắn nói gì ngọt ngào, khiến cha mẹ bật cười.

Tôi cụp mắt xuống, nhìn mu bàn tay hơi sẫm màu của mình, bên trên còn lưu lại những vết s/ẹo nhỏ đã lành.

Mở lòng bàn tay ra, những vết chai vàng nhạt cứng cáp bám ch/ặt.

Chạm lên gương mặt hơi thô ráp của mình, tôi cười khẩy.

Đúng lúc đó, một mùi nước hoa thanh nhã, hơi đắng nhẹ bao phủ lấy tôi.

Với hiểu biết của tôi, hoàn toàn không nhận ra đây là loại nước hoa gì, chỉ biết rất dễ ngửi… và chắc chắn rất đắt.

Dái tai bị một thứ ấm nóng ẩm ướt bao lấy, tiếp theo là cảm giác ngứa ngáy xen lẫn tê rần lan ra.

Không biết từ lúc nào, người đàn ông vốn đứng trước cổng nhà họ Khương đã chui vào trong xe, kín kẽ ôm trọn tôi vào lòng.

“Cạch.”

Đó là âm thanh thắt lưng tôi bị mở ra.

Tôi: “!!!”

Sự đố kỵ và u ám trong mắt tôi lập tức bị kinh hãi xua tan, hô hấp trở nên dồn dập.

Người đàn ông dường như khẽ cười, giọng trầm thấp khàn khàn:

“A Sí, em thở thật dễ nghe.”

Tôi: “???”

Nhìn thấy tay Khương Trạm từ bụng tôi còn muốn trượt xuống dưới, tôi vội nắm lấy tay hắn, vừa tức vừa x/ấu hổ:

“Anh làm cái gì vậy?! Ba mẹ anh còn đang ở ngoài cổng đó!”

Hắn vùi mặt vào cổ tôi, như một kẻ bi/ến th/ái mà hít sâu một hơi:

“Không sao, họ không nhìn thấy đâu. Em thơm quá…”

Tôi suýt phát đi/ên, đây đâu phải vấn đề có nhìn thấy hay không!

Tôi thơm?

Rõ ràng là anh mới thơm thì có!

“Ưm!” Chỉ một thoáng thất thần, tay hắn đã phủ lên nơi không nên chạm, tôi hít một hơi lạnh, giọng cũng biến điệu:

“Không được!”

Hắn á/c ý động ngón tay:

“Gọi một tiếng ‘anh trai’ cho tôi nghe thử?”

Toàn thân tôi lập tức căng cứng, mắt đỏ lên trừng hắn.

Cái gì mà gia giáo tốt đẹp, thanh cao tự phụ — đều là chó má!

Nếu không phải tôi đ/á/nh không lại hắn, tôi nhất định đã cho hắn một cú!

2

Tôi vốn cho rằng loại công tử phú quý như Khương Trạm, chưa từng bị xã hội vùi dập, giống như một đóa hoa kiều diễm, chạm một cái là g/ãy.

Còn tôi, sinh ra trong bùn nhơ, lảo đảo mà lớn lên.

Từ nhỏ đã dám tranh ăn với chó hoang hung dữ, lớn hơn một chút, giữa đám thiếu niên bất lương lại nổi danh vì hiếu chiến, không thấy m/áu thì không chịu dừng.

Tôi vốn chẳng phải thứ gì tốt đẹp.

Người tốt… không sống được lâu như vậy.

Nhưng, lần đầu gặp Khương Trạm, á/c ý của tôi không hề che giấu.

Tôi cầm gậy bóng chày, đang định ra tay, thì bị hắn ung dung tháo khớp một cánh tay.

Tôi: “…”

Cánh tay trái trật khớp đ/au đến ch*t đi sống lại.

Tôi kinh ngạc nhận ra, cho dù là “tôi” ở thế giới này, được nuôi trong nhung lụa, cũng không phải kẻ dễ chọc!

Danh sách chương

3 chương
03/05/2026 21:16
0
03/05/2026 21:09
0
03/05/2026 21:06
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu