Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Quay trở lại cái góc vừa nãy, tôi vẫy vẫy tấm danh thiếp trong tay với Lâm Khải.
Giọng điệu đắc ý: "Nhận đồ đệ, không nhận Lâm Khải."
Cậu ấy cười m/ắng một tiếng.
Chẳng bao lâu sau, Lâm Khải bị bố cậu ấy gọi đi làm quen với đối tác.
Tôi một mình ngồi chỗ cũ nghịch điện thoại trong vô vị.
Đột nhiên cảm thấy trên đầu có một cái bóng phủ xuống.
Ngẩng đầu, thấy Tư Đồ Cẩn đang nhìn tôi với sắc mặt âm trầm.
"Em đang làm mình làm mẩy cái gì thế?"
Dù sao cũng là ở tiệc của người khác, làm lo/ạn lên không hay lắm.
Tôi nén cơn buồn nôn mở miệng: "Đâu có, chúng ta có thân nhau đâu, anh đừng đến tìm tôi nữa."
"Không thân?" Sắc mặt Tư Đồ Cẩn lại lạnh thêm vài phần: "Ai dạy em nói những lời như vậy?"
"Hay là, ai dạy em cái trò lạt mềm buộc ch/ặt này? Rẻ tiền lắm biết không."
Tôi suýt chút nữa thì cười vì tức: "Có phải anh mắc chứng hoang tưởng không? Đề nghị anh đi bệ/nh viện khám gấp."
"Tư Đồ Cẩn, tôi gh/ê t/ởm anh, anh mau cút xa một chút cho tôi, đừng ở đây làm ô nhiễm mắt tôi."
Có lẽ nghe ra sự nghiêm túc trong giọng điệu của tôi, sắc mặt Tư Đồ Cẩn biến hóa khôn lường.
Một lúc lâu sau, hắn mở miệng nói: "Em sao thế?"
"Là hôm đó... tôi uống say nói bậy gì sao?"
Hắn nhíu mày: "Chỉ là lời nói nhảm sau khi s/ay rư/ợu thôi mà, em để ý đến thế sao."
Thằng chó này còn chưa biết tôi đã nghe thấy những gì đâu.
Tôi nảy ra một ý, sinh ra diệu kế.
"Sao có thể là nói nhảm được chứ? Chính miệng anh nói mà."
Ánh mắt tôi di chuyển xuống dưới, chạm đến bộ phận nào đó của hắn, rất nhanh liền dời đi với vẻ gh/ét bỏ.
Vẻ mặt đầy kh/inh bỉ: "Tôi nghe rõ mồn một, anh nói anh chỉ có ba xăng-ti-mét. Trời đất ơi, đạt mức dưới trung bình tôi cũng sẽ không nói gì đâu."
"Nhưng mà ba xăng-ti đấy, quá là thảm hại rồi chứ?"
Sắc mặt Tư Đồ Cẩn thay đổi kịch liệt, đặc sắc vô cùng: "Không thể nào!"
Vì quá kinh hãi, âm lượng cũng cao lên vài tông.
Tôi cười khẩy: "Sao lại không thể? Không thì bây giờ anh cởi quần ra chứng minh cho tôi xem?"
Tư Đồ Cẩn tức méo cả mặt: "Lục Dĩ Ninh! Em!"
Giọng nói chứa đầy sự tức gi/ận của hắn rất nhanh đã thu hút sự chú ý của mọi người.
Cảm nhận được ánh mắt của đám đông nhìn qua, lúc này hắn mới giả bộ thu lại cơn gi/ận, thấp giọng cảnh cáo tôi: "Lục Dĩ Ninh, em đừng có mà hối h/ận!"
Tôi tặng cho hắn một cái lườm ch/áy mắt.
Sau đó Tư Đồ Cẩn tức tối bỏ đi.
Chương 7
Chương 16
Chương 18
Chương 17
Chương 11.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook