Chỉ Tiếc Em Đến Không Đúng Mùa Xuân

Chỉ Tiếc Em Đến Không Đúng Mùa Xuân

Chương 8

10/06/2026 11:31

Họ là hai con người hoàn toàn khác nhau.

Sau đó, tôi và Trần Tự dần trở nên thân thiết.

Mỗi khi tôi lại nhìn bóng lưng anh mà thất thần.

Trần Tự sẽ quay đầu gọi tên tôi:

"Thẩm Thư Nguyệt."

"Đừng yêu một người chỉ để lại cho cậu bóng lưng."

"Hãy yêu một người đang quay mặt về phía cậu mà chạy tới."

Trước khi tôi rời đi, Trần Tự làm tròn nghĩa vụ chủ nhà, mời tôi một bữa cơm.

"Tôi nghe nói cậu sắp kết hôn rồi."

"Chúc mừng cậu cuối cùng cũng đạt được điều mình mong muốn."

Thật ra từ năm hai đại học.

Trần Tự từng theo đuổi tôi.

Nhưng lúc đó.

Trong tim tôi đã có người.

Tôi không thể dành chỗ cho bất kỳ chàng trai nào có thiện cảm với mình, kể cả anh.

Sau đó, Trần Tự chủ động lùi về vị trí bạn bè.

Tôi bình thản nói:

"Hủy hôn rồi."

"Chúng tôi chia tay rồi."

Tay anh khựng lại.

Khẽ nhướng mày.

Nhưng không hỏi nguyên nhân.

Chúng tôi tạm biệt nhau trước nhà ga.

Lúc tôi quay người đi.

Anh gọi tôi lại:

"Thẩm Thư Nguyệt."

"Trước đây tôi luôn nghĩ mình đến quá muộn."

"Nhưng bây giờ..."

"Có lẽ tôi đến vừa đúng lúc."

"Chúng ta có thể thử một lần không?"

Tôi quay đầu lại, mỉm cười với anh:

"Chúng ta đều gần ba mươi tuổi rồi."

"Còn chịu nổi yêu xa sao?"

"Trần Tự, chuyện đó không thực tế."

Ngồi trong phòng chờ.

Tôi bỗng nhớ tới câu hỏi năm xưa mình từng hỏi Từ Tư Ngôn.

Giữa phù hợp và yêu thương, rốt cuộc điều gì quan trọng hơn?

Tôi đòi hỏi tình yêu ở Từ Tư Ngôn.

Nhưng lại lấy lý do phù hợp để từ chối Trần Tự.

Cả đời này, rốt cuộc chúng ta phải đi bao nhiêu đường vòng?

Phải đ/âm đầu vào bao nhiêu bức tường?

Mới có thể khiến câu hỏi ấy có được một đáp án trọn vẹn?

Nửa tháng sau.

Trần Tự đích thân mang câu trả lời đến trước mặt tôi.

Sáng hôm ấy.

Tôi như thường lệ bước vào văn phòng luật.

Khi đi ngang qua phòng làm việc bên cạnh.

Tôi nhìn thấy Trần Tự đang ngồi sau bàn làm việc.

Anh đã chuyển việc sang chính công ty luật của tôi.

Mang tất cả mọi thứ của mình đến thành phố nơi tôi sống.

Tôi từng nghĩ.

Vì một người mà đổi cả một thành phố.

Là chuyện đi/ên rồ chỉ tuổi trẻ mới làm.

Vậy mà ở cái tuổi lẽ ra phải tìm ki/ếm sự ổn định.

Anh lại lựa chọn như thế.

Tôi hiểu rất rõ.

Anh chưa từng nghĩ tới chuyện quay đầu.

Tôi nói:

"Trần Tự."

"Chắc anh đi/ên rồi."

Anh đã chuẩn bị sẵn câu trả lời:

"Thẩm Thư Nguyệt."

"Tôi đến đây không phải để ép em đưa ra quyết định."

"Chủ động bước từng bước đến gần em là thành ý của tôi."

"Còn chấp nhận hay không là quyền của em."

"Nếu cả đời em cũng không yêu được tôi..."

"Thì em cứ để tôi chờ cả đời cũng được."

Năm đại học.

Anh từng nói với tôi:

"Đừng yêu một người chỉ để lại cho em bóng lưng."

"Hãy yêu một người đang hướng về phía em mà chạy tới."

Anh đã nói như vậy.

Và cũng làm đúng như vậy.

Thì ra bài toán giữa phù hợp và yêu thương vốn không khó.

Bởi vì...

Tình yêu sẽ vượt qua muôn vàn trở ngại.

Câu hỏi mà Từ Tư Ngôn không giải được.

Trần Tự lại giải một cách nhẹ nhàng.

Khoảnh khắc ấy.

Trái tim đã bình lặng từ lâu của tôi lại nổi lên những gợn sóng.

Danh sách chương

5 chương
10/06/2026 11:39
0
10/06/2026 11:36
0
10/06/2026 11:31
0
10/06/2026 11:30
0
10/06/2026 11:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu