Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
[Đáng gh/ét, không nhịn được nữa rồi, đuôi rắn sắp lộ ra rồi!]
[Nói mới nhớ, nếu vợ là người song tính, mình lại có tận hai cái, chẳng phải là có thể... một trước một sau sao?]
[Trời ạ, mình và vợ đúng là một cặp trời sinh!]
Vl.
Tôi ngẩn người, mắt mở to tròn xoe, kinh hãi há hốc miệng.
Rắn gì, rắn gì cơ chứ?
Vợ gì, Xa Tự Châu đang gọi ai là vợ vậy??
Còn nữa, hai cái gì cơ hả hả hả!
[Vợ có đôi mắt tròn xoe, đáng yêu quá đi mất.]
Xa Tự Châu cúi đầu nhìn tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
Nước lạnh từ vòi hoa sen xối lên người tôi, đầu óc tôi đã tỉnh táo hơn một chút.
Nửa khuôn mặt Xa Tự Châu chìm trong bóng tối, đường xươ/ng hàm căng lên như lưỡi d/ao, gương mặt tuấn tú thanh lãnh, nhưng lại chẳng có biểu cảm gì.
Xa Tự Châu vẫn như mọi khi, chỉ cần đứng đó là toát ra khí chất "người lạ chớ lại gần", lúc không cười trông vô cùng lạnh lùng, sắc nét.
Thế nhưng tôi lại nghe thấy rõ mồn một, khó tin nhìn chằm chằm vào miệng Xa Tự Châu, hắn rõ ràng không hề mở miệng!
Sao lại lắm lời thoại trong đầu thế!
[La lá la~]
[Sắp bị sự đáng yêu này làm cho ngất xỉu rồi~]
[Vợ đúng là thần đáng yêu mà.]
[Mặt nhỏ quá, trắng quá.]
[Mắt to quá, ướt át quá.]
[Màu môi diễm lệ quá, chắc là tô son rồi, hay là son vị dâu, không biết ăn vào có vị dâu không nhỉ?]
[Muốn nhìn đuôi mắt cậu ấy đỏ hơn nữa, muốn nghe tiếng thở dốc hỗn lo/ạn của cậu ấy.]
[Muốn hôn, muốn hôn, muốn hôn, sau đó thì làm chuyện đó ngay tại chỗ~]
[Cậu ấy có nghe thấy tiếng tim mình đ/ập không nhỉ?]
[Ôi chao, phải tắt vòi hoa sen thôi, hình như làm vợ mình ướt sũng đến ngơ ngác mất rồi~]
[Vợ ngơ ngác sao mà ngoan ngoãn thế này, càng muốn ăn hơn rồi~]
Tôi nhìn quanh bốn phía, xung quanh đâu có ai khác!
Chỉ có mỗi Xa Tự Châu đang xách cổ tôi!
Tiếng nói đó rốt cuộc từ đâu ra!
Tôi cứng đờ tại chỗ, trân trối nhìn đồng tử của Xa Tự Châu dần dần chuyển sang màu vàng hổ phách quái dị.
Bây giờ chạy còn kịp không?
Tôi kinh hãi khó khăn nuốt nước bọt.
Hoa văn vảy rắn hiện lên trên cổ hắn đã đưa ra câu trả lời.
[Không xong rồi, phấn khích quá, sắp biến thành rắn rồi.]
[Vợ chắc sẽ sợ lắm nhỉ.]
[Hay là làm cho vợ ngất đi là được.]
[Ừm... sau khi làm ngất rồi còn có thể lén hôn hai cái, hì hì~]
Tôi sợ hãi định bỏ chạy, nhưng ngay giây tiếp theo, ý thức đã trở nên mơ hồ.
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook