CHÚNG TA CHỈ KHÔNG HỢP ĐỂ YÊU

CHÚNG TA CHỈ KHÔNG HỢP ĐỂ YÊU

10

07/07/2026 22:34

Ở nước ngoài, Lâm Tự bận đến mức những ngày đầu gần như không có thời gian nghĩ đến chuyện khác. Cậu thức trước bình minh, trở về khách sạn khi thành phố đã lên đèn, nhiều hôm vừa tắm xong đã ngủ quên trên giường với kịch bản vẫn mở bên cạnh.

Cậu từng nghĩ bận rộn sẽ khiến mọi thứ dễ hơn.

Không hẳn.

Có những thói quen biến mất rất nhanh. Lâm Tự không còn mở lịch Hạ Trầm trước khi nhận việc, không để trống cuối tuần, cũng không còn biết hôm nay anh quay ở đâu. Nhưng có những chuyện khác lại ở lại theo cách rất lặng. Một tối, đoàn phim ăn mì sau khi kết thúc cảnh quay, Lâm Tự bỗng nhớ đến bát mì đầu tiên năm hai mươi hai tuổi. Một buổi khác, đi ngang qua cửa hàng b/án bút, cậu đứng lại lâu hơn bình thường.

Cậu không liên lạc với Hạ Trầm. Hạ Trầm cũng giữ đúng khoảng cách.

Sinh nhật Lâm Tự, điện thoại hiện lên một tin nhắn lúc gần nửa đêm theo giờ trong nước.

Sinh nhật vui vẻ.

Không có gì khác.

Lâm Tự trả lời: Cảm ơn.

Cuộc trò chuyện dừng ở đó.

Cậu nhìn hai dòng chữ trên màn hình rất lâu, sau đó tắt điện thoại và trở lại phòng dựng.

Bảy tháng đủ dài để một người học lại cách sống mà không biết người kia đang làm gì. Nhưng không đủ dài để biến một người từng ở bên mình nhiều năm thành người xa lạ.

Bảy tháng sau, Lâm Tự trở về.

Mùa Không Có Gió đã hoàn thành bản dựng đầu tiên. Buổi xem phim nội bộ, Hạ Trầm cũng có mặt. Anh đến muộn vài phút, ngồi ở hàng phía sau; giữa hai người có ba chiếc ghế trống.

Đèn tắt.

Bộ phim bắt đầu.

Trên màn hình, hai người yêu cũ cùng sửa một căn nhà. Một người trèo lên mái, một người đứng dưới giữ thang. Họ ăn những bữa cơm muộn, cãi nhau vì những việc rất nhỏ, có lúc ngồi cả buổi không nói gì.

Có một cảnh nam chính hỏi: “Cậu còn yêu tôi không?”

Người kia không trả lời.

Ngày quay cảnh ấy, Lâm Tự từng muốn giữ khoảng lặng, Hạ Trầm cho rằng nhân vật nên nói. Hai người đã cãi nhau gần sáng.

Bây giờ ngồi trong bóng tối, Lâm Tự mới thấy quyết định khi ấy là đúng. Không phải vì nhân vật hết yêu, chỉ là một câu “còn” không giải quyết được gì nữa.

Cảnh cuối cùng hiện lên.

Nhân vật của Hạ Trầm đứng trước căn nhà cũ. Người yêu cũ kéo vali ra cửa. Anh không giữ, chỉ hỏi: “Cậu đi thật sao?”

Người kia gật đầu.

“Tôi cứ nghĩ cậu sẽ luôn ở đó.”

Người ấy nhìn anh. “Tôi từng ở.”

Chiếc vali lăn qua nền sân.

Màn hình tối.

Phòng chiếu bật đèn.

Trương Mạn quay xuống. “Thế nào?”

Lâm Tự nói: “Ổn.”

Ở hàng sau, Hạ Trầm lên tiếng: “Rất tốt.”

Ánh mắt hai người gặp nhau. Không ai tránh ngay.

Một lát sau, Hạ Trầm đứng dậy trước. “Đạo diễn Lâm.”

Lâm Tự gật đầu. “Ảnh đế Hạ.”

Giống như ngày gặp lại đầu tiên.

Nhưng lần này không ai thấy khó thở.

Mùa Không Có Gió công chiếu vào mùa thu. Bộ phim được đá/nh giá rất tốt, nhiều người nói đó là vai diễn hay nhất của Hạ Trầm, cũng là bộ phim hoàn chỉnh nhất của Lâm Tự.

Không ai biết bộ phim ấy đã đi qua hai lần yêu và hai lần chia tay.

Không ai biết những khoảng im lặng trên màn hình từng tồn tại ngoài đời.

Một năm sau, bộ phim được đề cử bảy hạng mục tại giải thưởng điện ảnh lớn nhất trong nước. Hạ Trầm được đề cử Nam diễn viên chính xuất sắc, Lâm Tự được đề cử Đạo diễn xuất sắc.

Đêm trao giải, hai người ngồi khác hàng. Tống Kiều ngồi cạnh Lâm Tự, nghiêng đầu hỏi: “Căng thẳng?”

“Không.”

“Vậy cậu nhìn phía trước làm gì?”

Lâm Tự quay sang. “Xem sân khấu.”

Tống Kiều cười, không vạch trần.

Khi tên Hạ Trầm được công bố, cả khán phòng vỗ tay. Lâm Tự cũng vỗ tay.

Hạ Trầm bước lên sân khấu. Anh cảm ơn đoàn phim, nhà sản xuất và bạn diễn, cuối cùng dừng một chút.

“Cảm ơn đạo diễn Lâm Tự.”

Lâm Tự nhìn lên.

“Cảm ơn cậu ấy vì đã không c/ắt vai của tôi trong ngày thử đầu tiên.”

Khán phòng bật cười, Lâm Tự cũng cười.

Hạ Trầm cầm chiếc cúp trong tay. “Và cảm ơn vì bộ phim này.”

Anh không nói thêm.

Không có lời nào dành cho chuyện cũ.

Như vậy đã đủ.

Sau buổi lễ, hai người gặp nhau ở hành lang. Hạ Trầm cầm cúp, Lâm Tự nói: “Chúc mừng.”

“Cảm ơn.”

“Bài phát biểu không tệ.”

“Anh sửa ba lần.”

“Nhìn ra.”

Hạ Trầm bật cười.

Một lát sau anh hỏi: “Dạo này em sống tốt không?”

“Khá tốt.”

“Anh cũng vậy.”

Lâm Tự gật đầu.

Họ đứng cạnh nhau thêm một lúc. Không ai có chuyện gì đặc biệt để nói. Cuối cùng Lâm Tự nhìn đồng hồ.

“Tôi đi trước.”

“Ừ.”

Hạ Trầm không gọi cậu lại.

Lâm Tự cũng không quay đầu.

Năm năm sau, Lâm Tự ba mươi lăm tuổi, đã có bốn bộ phim. Hạ Trầm ba mươi bảy, vẫn diễn. Hai người không cố tránh nhau nhưng cũng hiếm khi gặp.

Một ngày mùa đông, Lâm Tự đến dự buổi công chiếu phim mới của một đạo diễn trẻ. Hạ Trầm cũng có mặt. Sau buổi chiếu, mọi người cùng đi ăn, hai người ngồi cách nhau nửa chiếc bàn.

Có người không biết chuyện cũ, cười hỏi: “Hai anh quen nhau bao lâu rồi?”

Lâm Tự nghĩ một lúc. “Hơn mười năm.”

Hạ Trầm ngồi đối diện, khẽ nói: “Mười ba.”

Lâm Tự ngẩng lên.

Hạ Trầm vẫn đang bóc vỏ một viên kẹo bạc hà. “Mười ba năm.”

Cậu im lặng vài giây. “Lâu thật.”

“Ừ.” Hạ Trầm đặt viên kẹo vào miệng. “Rất lâu.”

Không ai nói thêm.

Đêm ấy, hai người cùng đi ra bãi xe. Không ai cố tình, chỉ vừa hay cùng đường. Đến chỗ rẽ, xe của Lâm Tự ở bên trái, xe của Hạ Trầm ở bên phải.

Hạ Trầm dừng lại. “Đi đường cẩn thận.”

“Anh cũng vậy.”

Lâm Tự đi được vài bước.

Phía sau không có tiếng gọi.

Cậu cũng không quay đầu.

Về đến nhà, Lâm Tự nhận được một tin nhắn. Hạ Trầm gửi một bức ảnh: poster cũ của Mùa Không Có Gió treo trong nhà hàng tối nay, góc poster đã hơi bạc màu.

Bên dưới chỉ có một câu.

Họ vẫn còn giữ.

Lâm Tự nhìn rất lâu rồi trả lời: Ừ.

Không có tin nhắn tiếp theo.

Trước khi ngủ, Lâm Tự bỗng nhớ đến rất nhiều chuyện: một căn phòng thuê nhỏ, hai bát mì, chiếc vali ở sân bay, một chiếc ghế trống trong rạp chiếu, một mùa hè không có gió và người từng nói sẽ diễn miễn phí cho cậu cả đời.

Lâm T/ự v*n nhớ.

Chỉ là không quay lại.

— HẾT —

Danh sách chương

3 chương
07/07/2026 22:34
0
9
07/07/2026 22:33
0
8
07/07/2026 22:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu