Chẳng Còn Nghe Hơi Lạnh Vọng Về

Chẳng Còn Nghe Hơi Lạnh Vọng Về

Chương 17

02/06/2026 20:53

Trước đây khi cùng nhau cày mấy bộ tiểu thuyết truy thê hỏa táng tràng thiểu năng, tôi từng hỏi Thẩm Thanh Hòa, rủi như có một ngày chúng tôi rơi vào cái mô-típ "cậu chạy hắn đuổi, cậu mọc cánh cũng khó bay" thế này, thì phải làm sao.

Lúc đó ánh mắt Thẩm Thanh Hòa nhìn tôi y hệt như đang nhìn một thằng ngốc thuần chủng: "Ai đuổi theo em cơ? Em ăn cơm hộp giá rẻ bị ngộ đ/ộc thực phẩm rồi hả?"

Nhưng sự thực chứng minh, tôi vẫn là người có tầm nhìn xa trông rộng.

Bởi vì lúc đó tôi đã nằng nặc quấn lấy Thẩm Thanh Hòa đặt ra một mốc thời gian, trong vòng ba mươi ngày nhất định phải trốn thoát, ai trốn thoát thành công trước thì người đó sẽ sang Pháp tìm Lý D/ao và Hứa Vinh.

Chương 8:

Hứa Vinh tuy nhìn có vẻ khù khờ, nhưng lại là một tổng tài bá đạo hàng thật giá thật, trong tay anh ta còn nắm giữ chút nhân mạch dính dáng đến xã hội đen.

Cho nên ngày thứ ba mươi mốt khi ngắm hoàng hôn trên biển, khoảnh khắc nhìn thấy quả kh/inh khí cầu hydro, tôi liền biết Thẩm Thanh Hòa đã trốn thoát rồi, tôi phải mau chóng c/ắt cổ tay để đuổi kịp đồng đội thôi.

Đám người do Hứa Vinh sắp xếp đã hộ tống chúng tôi an toàn trên suốt dọc đường đến Pháp.

Rất suôn sẻ, thậm chí suôn sẻ đến mức tôi muốn bật khóc.

Tên chó má Hứa Vinh này chỉ buông đúng một câu: "May quá, vẫn đuổi kịp đến lễ kỷ niệm ngày cưới của tôi và ông xã tôi. Nếu không anh ấy chắc chắn sẽ buồn lắm."

Có ai hiểu cho tôi không, một tên Top cao to lực lưỡng mà cứ mở miệng ra là gọi "ông xã", nghe thật sự rợn cả tóc gáy.

Tôi và Thẩm Thanh Hòa chẳng ai hỏi ai về chuyện suốt ba mươi mấy ngày qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng như bằng cách nào mà trốn thoát được.

Chúng tôi đã đi đăng ký kết hôn ở Las Vegas.

Giấy chứng nhận người thân, do chính tay chúng tôi tự vẽ.

Đăng ký tại sò/ng b/ạc. Có lẽ là bởi vì, việc giao phó cuộc đời tương lai của bản thân cho một người khác, tự thân hành động này đã là một ván cược khổng lồ rồi.

Tôi và Thẩm Thanh Hòa đều từng là những kẻ thua cuộc trên bàn cược.

Nhưng vẫn may, chúng tôi có dũng khí để làm lại từ đầu.

Tôi không bao giờ gặp lại Trần Hàn nữa, hoặc có lẽ là đã từng vô tình lướt qua, chỉ là với tư cách một người xa lạ, sự tồn tại của hắn đối với tôi chẳng còn chút ý nghĩa nào.

Hệt như một hạt bụi, một ngọn cỏ ven đường lướt qua.

Không hề có ý nghĩa.

Danh sách chương

4 chương
02/06/2026 20:53
0
02/06/2026 20:53
0
02/06/2026 20:53
0
02/06/2026 20:53
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu