Một Ngày Làm “Liếm Cẩu”, Cả Đời Vẫn Là Liếm Cẩu

[Bản kế hoạch ở ngăn thứ ba tủ bên trái.]

Được, tôi đi lấy.

[Ngăn đầu tiên của tủ năm ngăn, con dấu tên tôi.]

Được, tôi đi đóng dấu.

[Hơi nóng, chỉnh điều hòa thấp xuống chút.]

Được, tôi đi chỉnh.

Cho đến khi.

[Mỏi chân, qua đây bóp chân cho tôi.]

Cút.

Tôi sa sầm mặt mũi ngồi phịch xuống sô pha, nằm ườn ra mặc kệ đời.

Cảm giác sự việc đang phát triển theo một hướng vô cùng khó hiểu.

Khi thư ký bước vào, tôi đang nằm lười biếng trên ghế sô pha văn phòng Tổng giám đốc Hoa Dương, tư thế và trạng thái cực kỳ kém sang.

Cô ấy đặt cà phê xuống rồi hỏa tốc rời khỏi hiện trường, lúc đóng cửa còn liếc tôi một cái đầy ẩn ý.

Ngộ Tri Viễn dường như cũng nhận ra tôi đang dỗi, lại nhắn cho tôi một tin.

[Dưới bàn trà có kẹo, vị nho hồi xưa cậu thích ăn nhất đấy.]

Tôi ngờ vực lục dưới bàn trà, quả nhiên tìm thấy hộp kẹo quen thuộc.

Khi vị nho bùng n/ổ trong khoang miệng, lòng tôi có chút mềm nhũn.

Nghĩ kỹ lại thì, vẫn là tôi n/ợ Ngộ Tri Viễn quá nhiều.

Vì hoàn cảnh gia đình, tôi trưởng thành sớm hơn bạn bè đồng trang lứa.

Khi những đứa trẻ khác đang nghĩ xem tan học m/ua quà vặt gì, thì tôi phải tính xem tối nay về nhà nấu món gì cho ông nội.

Hết cách, mẹ tôi bệ/nh mất rồi, bố tôi chạy vào miền Nam làm thuê rồi bặt vô âm tín.

Trong nhà chỉ còn lại hai ông cháu sống nương tựa vào nhau mà thôi.

Nhưng sức khỏe ông tôi không tốt, bệ/nh tật đầy người, những lúc bệ/nh nặng đều cần một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch như tôi hầu hạ.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, chẳng mặn chẳng nhạt.

Cho đến khi Ngộ Tri Viễn chuyển trường tới, giáo viên xếp tôi ngồi cùng bàn với hắn.

Từ lúc đó, bánh xe vận mệnh bắt đầu chuyển động.

Ngộ Tri Viễn ít nói, mặt lúc nào cũng hầm hầm, còn hay chê bai người tôi có mùi.

Nghe hắn nói thế, về nhà tôi tắm rửa ngay, còn mượn cả dầu gội đầu của nhà hàng xóm.

Nhưng hôm sau hắn vẫn chẳng thèm để ý đến tôi.

Hắn không để ý tôi, tôi cũng chẳng thèm để ý hắn, ai mà chẳng có chút tự ái chứ...

Thế là hai đứa tôi ngồi cùng bàn suốt hơn nửa tháng trời mà chẳng nói với nhau câu nào.

Mãi đến khi ông tôi bệ/nh nặng, tôi không có tiền m/ua th/uốc cho ông, chỉ biết ngồi trong trường thở ngắn than dài.

Đúng lúc này, Ngộ Tri Viễn đưa cho tôi một viên kẹo.

Danh sách chương

5 chương
11/05/2026 21:23
0
11/05/2026 21:23
0
11/05/2026 21:23
0
11/05/2026 21:23
0
11/05/2026 21:23
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu