Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
7
Dùng tay không phá cửa thì không phải tôi không làm được nhưng thế thì lố quá. Thế là tôi quay người, trèo lên cầu thang bên cạnh. Cánh cửa này phải đi vòng qua tầng ba mới qua được. Nhưng mà, sau khi vòng qua, tầng ba lại không có cầu thang đi xuống.
【Đừng loay hoay nữa, mau quay về đường cũ đi!】
Tôi chẳng hề nao núng, trực tiếp nhảy qua lan can, đáp đất một cách vững chãi. Ừm, kỹ năng cơ bản vẫn còn đó.
【Mẹ ơi, công phu kh/inh công bay tường gì thế này!】
【Chị gái này không phải đại sư, mà là cao thủ võ lâm đúng không?】
【Ngầu quá ngầu quá! Chị ơi đừng thiết lập hình tượng đại sư nữa, thiết lập hình tượng lính đặc chủng đi!】
Đáp đất xong, tôi định tiếp tục lao đầu về phía trước. Chợt nghĩ lại, tôi quay đầu nhìn vào phòng bệ/nh, từ bên trong lôi ra mấy tấm nệm và chăn bông, chất đống ở ngay chỗ tôi vừa nhảy xuống.
Làm xong những việc này, tôi mới đối diện ống kính nói: "Mọi người nhớ nhắc Tống Văn, bảo cậu ấy đi lên tầng hai rồi nhảy xuống. Tôi đã chuẩn bị nệm cho cậu ấy rồi, không bị thương đâu."
May là quay phim nhiều ở góc độ, mỗi nhóm có hai thợ quay phim đi cùng. Bên Tống Văn cũng có thể nhìn thấy bình luận.
【Chị em ơi, tôi chính thức thành fan cô ấy rồi! Ngầu xỉu! Vừa đẹp vừa tốt bụng hu hu.】
【Lầu trên đừng có mừng vội.】
Bình luận cãi nhau chí chóe.
Tôi tiếp tục lên đường.
Cuối cùng cũng đến nơi.
Tình hình chưa đến nỗi quá tệ. Hai thợ quay phim và một khách mời ngã gục dưới đất, vẫn còn sống. Nhậm Vi Vi đang trốn dưới gầm bàn, run lẩy bẩy. Còn Thẩm Tân thì người cứng đờ, mặt xám như tro, chắc là đang nhìn thấy ảo giác do á/c linh tạo ra. Miếng ngọc kia đã nát thành cám trong lòng bàn tay anh ta.
Ủa? Sao lại lòi ra thêm một người thế này?
Kệ đi, người này đầy chính khí, chắc chắn là người mình.
Tôi bèn nhét máy quay vào tay anh ta: "Cầm giúp tôi!"
Tôi mải mê bắt quái, không để ý rằng bình luận đã n/ổ tung rồi.
【Thẩm Tân, Nhậm Vi Vi , bọn họ bị sao thế, đang làm gì vậy?】
【A a a a a sao lại là Ảnh đế Yến Triều! Chẳng phải anh ấy không bao giờ nhận show giải trí sao?】
【Đúng thế, tôi nghe nói anh ấy đã giải nghệ, đi làm kinh doanh rồi mà.】
【Hu hu hu, buổi livestream này đáng đồng tiền bát gạo quá!!!】
【Tổ chương trình "Thám Hiểm Đi Mọi Người" đỉnh thật sự!!!】
【Đù! Mọi người nhìn số lượng người xem kìa! Phá 10 triệu rồi!】
【Mẹ kiếp! Có ai nhớ là Thịnh Yểu cùng nhóm với Yến Triều không!】
【Cười ch*t mất, lúc đầu không ai thèm về đội với Thịnh Yểu và khách mời bí mật, giờ chắc họ hối h/ận xanh ruột rồi ha ha ha.】
Tôi cắn đầu ngón tay, điểm vào giữa lông mày Thẩm Tân. "Phá!"
Người anh ta r/un r/ẩy dữ dội, sau đó toàn thân nhũn ra, ngã gục xuống đất. Sự k/inh h/oàng trong mắt anh ta không cần nói cũng biết. Bởi vì hình dạng của con á/c linh này thực sự chẳng đẹp đẽ gì cho cam.
"Ai có vải đỏ không?"
Không ai trả lời tôi. Thôi bỏ đi, đ/á/nh nhau một trận trước đã.
8
Tôi chắn trước mặt Thẩm Tân, lấy m/áu làm dẫn, hai tay kết ấn.
【Thẩm Tân đang diễn à?】
【Rốt cuộc Thịnh Yểu đang làm gì thế? Nhảy đồng à?】
【Lại bắt đầu rồi à? Tôi vừa mới có tí thiện cảm với cô ta...】
【Chi bằng nhìn Ảnh đế Yến đi, a a a Ảnh đế ơi làm ơn quay ống kính về phía mình đi!】
"Đi!"
Tôi vừa dứt lời, con á/c linh bị đạo ấn này đ/è đến mức không thể nhúc nhích.
Chiến đấu thì không ra gì nhưng nó lại chơi chiêu âm hiểm. Nó lén lút biến ra một cái xúc tu, định quấn lấy Nhậm Vi Vi dưới gầm bàn.
Tôi bèn cởi áo khoác, xoay nhanh như chớp, xoắn lại thành một sợi roj đơn giản. Tôi lẩm nhẩm đọc chú văn. Áo khoác quất lên người á/c linh, vang lên tiếng kêu tanh tách. Tia lửa lóe sáng, khói trắng bốc lên. Tiếng gào thét của nó chói tai vô cùng.
Tôi quát khẽ: "Bịt tai lại!"
【Thịnh Yểu là ảo thuật gia à...】
【Dùng áo khoác làm roj múa quá ngầu luôn!!! Chị ơi quất em đi!!!】
Muốn chạy? Mơ đi.
Tôi nhảy một bước lên bệ cửa sổ. Với tốc độ sét đ/á/nh không kịp bưng tai, tôi dùng rèm cửa túm gọn nó lại.
Cũng vẫn còn sung sức lắm.
Người phàm không nhìn thấy á/c linh. Họ chỉ có thể thấy rõ ràng có thứ gì đó đang đ/âm lo/ạn xạ bên trong rèm cửa.
【Là kỹ xảo à? Trong rèm cửa chẳng phải chỉ có không khí thôi sao?】
【Mẹ kiếp sao lại như vậy... khoa học có giải thích được không...】
【Lần trước tôi cũng gặp chuyện thế này! Tôi thấy không phải diễn đâu, Thịnh Yểu nói đúng đấy! Chỗ này chắc chắn không sạch sẽ!】
【Một người suýt đi tu như tôi xin nói một câu, trên đời có nhiều chuyện không giải thích được lắm. Mọi người chưa thấy thì đừng bảo là không tồn tại.】
Lúc này, nhân viên tổ chương trình vội vã chạy đến. Tống Văn cũng theo sát phía sau.
Đạo diễn Mai lên tiếng hỏi: "Chuyện này là sao?"
Yến Triều ngăn ông ấy lại: "Đừng vào làm lo/ạn."
【Ảnh đế Yến cũng nhập vai rồi à?】
【Có khi nào Thịnh Yểu thực sự là đại sư! Thực sự đang bắt q/uỷ không!】
【Không phải bắt q/uỷ thì cũng quá ngầu rồi, mấy động tác võ thuật vừa rồi mượt mà vãi, chị gái này thần thánh quá rồi!】
Thấy người đã đông đủ, tôi lại hỏi lần nữa: "Ai có vải đỏ không?"
Mọi người nháo nhào tìm ki/ếm.
Đạo diễn Mai có vẻ rất gấp gáp: "Bao nhiêu con người thế này, sao đến miếng vải đỏ cũng không tìm ra?"
Tống Văn hỏi: "Chị Yểu, tất đỏ có tính là vải đỏ không?"
Tôi nhướn mày: "... Tính."
"Đỡ lấy!" Cậu ta thế mà l/ột tất ra đưa cho tôi thật.
Cũng may, kẻ phải nằm trong đó hưởng thụ là con á/c linh chứ không phải tôi.
Tôi lùa á/c linh vào trong tất, lại cắn đầu ngón tay vẽ bùa phong ấn. Sau đó tiện tay ném một cái, rơi vào lòng Tống Văn.
"Tất của cậu, cậu giữ lấy." Cậu ta mặt đầy kinh hãi, nâng đôi tất như nâng trứng, không biết phải làm sao.
"Đừng sợ, nó không ra được đâu. Cứ đút vào túi là được."
Thực thể linh h/ồn này vốn không muốn lấy mạng người, chỉ là bị nhiễm uế khí từ bên ngoài nên mới trở nên hung dữ. Tội của nó chưa đến mức phải tiêu diệt. Tôi mang về còn phải siêu độ cho nó nữa.
Chuyện vừa xảy ra đã vượt ra ngoài phạm vi hiểu biết của người bình thường. Đạo diễn Mai bước tới, tắt máy quay, cẩn thận hỏi tôi: "Đại sư, hết chuyện rồi chứ?" Trong giọng nói lộ rõ vẻ cung kính.
Ông ấy rõ hơn ai hết. Tôi vốn không xem kịch bản nhưng lần nào cũng đoán việc như thần.
"Có chuyện đấy. Con á/c linh này là Thẩm Tân mang từ bên ngoài vào, thứ bên trong này còn nguy hiểm hơn."
Lời này vừa thốt ra, ai nấy đều hoảng lo/ạn.
Nhậm Vi Vi vừa mới từ gầm bàn bò ra, nghe xong lại quay người lại chui tọt vào trong.
Tôi bấm tay tính một quẻ. "Hôm nay sẽ không có chuyện gì nữa đâu."
Bấy giờ đạo diễn Mai mới thở phào nhẹ nhõm.
Tống Văn nghe lời tôi, đút chiếc tất vào túi xong liền hỏi: "Chị Yểu, chị là đại sư thật à?"
Tôi nhún vai: "Cứ coi như vậy đi."
Lúc này, tôi chạm phải một ánh mắt trầm tĩnh.
Chương 7 - Hoàn
Chương 14
Chương 12
Chương 15
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook