Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- ĐỠ TÔI DẬY NÀO, TÔI VẪN CÒN HÔN ĐƯỢC
- Chương 10: HẾT
Phó Tinh Nhiên xoa bụng, cũng chẳng đứng dậy, quỳ luôn ở chỗ vừa bị đ/á, nhìn chằm chằm vào mũi chân tôi mà phun hết mọi chuyện. Cậu ta bỏ tiền thuê sàn đấu võ chui, bắt ép Chu Từ đ.á.n.h độ. Chu Từ không chịu. Chỉ cần tiền đủ nhiều, sàn đấu tự khắc có những kẻ coi mạng người như cỏ rác ra tay.
Nghe xong, tôi định bồi thêm một cước nữa, nhưng vừa mới nhấc chân lên, thấy đôi mắt bỗng chốc sáng rực của Phó Tinh Nhiên, tôi lại hạ chân xuống.
Phó Tinh Nhiên: ?
"Anh, em biết sai rồi, anh gi/ận thì cứ đ/á em thêm phát nữa đi."
...
"Đẹp mặt cho cậu nhỉ!" Đồ dở hơi, đúng là bi/ến th/ái thuần túy. Đá cậu ta còn sợ cậu ta thấy sướng.
12.
Phải nhận giấy báo t.ử ba lần, Chu Từ mới sống lại được. Khi anh tỉnh dậy, tôi đang trốn trong nhà vệ sinh hút th/uốc. Sau khi bác sĩ kiểm tra, Chu Từ khó nhọc chỉ chỉ vào tôi.
Bác sĩ bảo với tôi: "Cậu ấy muốn nói chuyện với anh."
Tôi ghé sát vào, nghe thấy Chu Từ cố hết sức, dùng cái chất giọng như mảnh vỡ của mình mà bảo với tôi: "Đừng... hút th/uốc... sẽ phát bệ/nh."
"..."
Tôi nghiến răng, m/ắng anh: "C/âm miệng đi!"
Cứ tưởng nghe được lời tỏ tình cảm động đến mức lay động đất trời nào chứ. Đm!
Hệ thống vẫn không xuất hiện, nhưng ngày nào tôi cũng kiên trì hôn môi, ôm eo Chu Từ. Giờ anh không cử động được, tôi muốn làm gì thì làm. Nếu không phải nhìn anh đang mang thương tích, chắc chắn tôi đã "đ/á sân nhà" mấy lần rồi.
Chu Từ tinh thần rất kém, tôi ở bên cạnh thì không sao, chỉ cần tôi rời đi một lát là anh lại phát bệ/nh. Có lần, tôi ra ngoài m/ua cơm, gặp lúc tắc đường, bệ/nh viện gọi điện bảo Chu Từ đã tự tay rút chỉ khâu trên bụng.
Cô y tá sợ đến mức phát hoảng: "Sau khi bị phát hiện, bác sĩ Trương khâu lại cho cậu ấy, cậu ấy lại tự tháo ra, tôi nhìn mà còn thấy đ/au."
Tôi vội vàng chạy về, thấy tay Chu Từ đầy m/áu, đang nhìn chằm chằm vào chỗ bác sĩ vừa khâu xong, dáng vẻ như sắp sửa "hành nghề" tiếp. Thấy tôi, anh hỏi bằng giọng khàn đặc: "Em đi đâu đấy?"
Tôi đặt cháo xuống bàn, đáp: "Đi m/ua cơm."
Chu Từ nhìn bát cháo trên bàn, đôi mắt hơi thẫn thờ. Tôi cầm khăn lau tay cho anh, bình tĩnh hỏi: "Tại sao lại tháo chỉ khâu ra?"
"Phó Tinh Thần, em có thấy mệt không?" Ánh mắt Chu Từ hơi đờ đẫn, "Em đã lâu lắm rồi không được ngủ ngon giấc, hôm qua em nói chuyện với anh, nói được một lúc... lại ngủ thiếp đi."
Hệ thống ngôn ngữ của anh hơi lộn xộn, "Em chỉ ra ngoài m/ua cháo cho anh thôi, mà anh cứ tưởng em không cần anh nữa. Anh biết em sẽ quay lại, nhưng em không về, anh tháo chỉ ra một lần, hai lần, ba lần... rồi kiểu gì em cũng sẽ về."
"Nếu em không quay lại, anh sẽ t/ự s*t."
"Phó Tinh Thần, anh nghĩ như thế đấy, có phải rất đ/áng s/ợ không?"
"Sao em lại có thể thích loại bệ/nh t/âm th/ần như anh chứ?"
"Người tệ hại như anh, em có thể thích được bao lâu?"
Tôi lau sạch tay cho Chu Từ, ngước nhìn anh: "Anh sống bao lâu, em thích bấy lâu. Anh mà c.h.ế.t, em đi thích người khác."
Mắt Chu Từ đỏ hoe, anh đưa tay lên che mắt. Hồi lâu sau, cổ họng nghẹn lại, anh c.h.ử.i thề một tiếng: "Đm! Biết thế này, anh đã không sống tệ hại như thế."
"Anh sẽ trị bệ/nh t.ử tế, sống t.ử tế, rồi chờ em đến tìm anh."
"Phó Tinh Thần, sao giờ em mới đến... đến muộn thế…?"
Sống mũi tôi hơi cay cay, đành cam chịu xin lỗi: "Xin lỗi, lần sau em sẽ đến sớm hơn!" Sớm tìm thấy anh, sớm yêu anh hơn.
Chu Từ chuyển nhà, đổi việc. Ngoan ngoãn chữa bệ/nh, uống th/uốc. Chu Từ nói, anh không muốn tôi thích một kẻ t/âm th/ần tệ hại. Thật ra tôi chẳng bận tâm, nhưng Chu Từ thì có.
Khi mùa Xuân đến, ba của Chu Từ t/ự s*t thành công. Chu Từ nói ông ấy đã được giải thoát.
"Ông ta muốn c.h.ế.t lâu rồi. Nhưng c.h.ế.t thì dễ quá, sống mới khó. Ông ta phải trả hết n/ợ cho mẹ tôi mới được c.h.ế.t."
Anh lại nói: "Phó Tinh Thần, em hứa với anh đi. Nếu có một ngày, anh ra tay với em, dù chỉ một lần, dù cố ý hay vô tình, em cũng phải rời xa anh."
"Dù anh có níu kéo thế nào, quỳ lạy van xin ra sao, em cũng phải nhẫn tâm vứt bỏ anh."
"Để anh c.h.ế.t một mình đi."
"Hứa với anh."
Tôi đáp: "Được, em hứa với anh."
Hệ thống xuất hiện trở lại, là để nói lời từ biệt:【Ký chủ, mạng sống của Ngài đang tăng trưởng ổn định, dự đoán sẽ chạm đến ngưỡng một trăm tuổi. Nhiệm vụ của tôi hoàn thành rồi, sắp rời đi đây.】
Tôi vẫn tò mò: 【Tại sao cậu lại chọn tôi?】
Hệ thống đáp: 【Chu Từ đã cầu nguyện với thần linh, chúc Ngài sống thọ trăm tuổi.】
【Vậy cậu là thần linh à?】
【Không phải.】
【Vậy cậu là... Chu Từ sao?】
Hệ thống im lặng.
Tôi có một giấc mơ, mơ về kiếp trước. Không có Hệ thống gia hạn mạng sống, tôi c.h.ế.t là c.h.ế.t thật sự. Tôi mơ thấy nhiều năm sau, Chu Từ t/ự s*t trước m/ộ tôi.
Tôi chưa bao giờ tin trên đời này có bữa trưa miễn phí. Trên đời này, có người sống, ắt sẽ có người c.h.ế.t. Vậy nên, kiếp này tôi sống, Chu Từ của kiếp trước đã c.h.ế.t. Đây gọi là, bảo toàn.
Một cơn gió thổi qua, lùa những sợi tóc lòa xòa trước trán tôi, tựa như nụ hôn của người tình.
Nó nói: 【Tạm biệt, Phó Tinh Thần.】
【Tạm biệt, Chu Từ.】Tạm biệt, người tình kiếp trước của tôi.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:
TÀN TUYẾT MƯỜI NĂM
Tạ Hàn Chu là đóa hoa cao lãnh không thể chạm tới nhất ở đất Kinh đô này. Còn tôi là đứa em kế được anh nuôi dưỡng bên cạnh.
Ngoan ngoãn, nghe lời, lúc nào cũng quấn quýt nịnh bợ anh. Dẫu cho đến một cái danh phận ra h/ồn cũng chẳng có.
Thế nhưng vào ngày nhận được kết quả chẩn đoán, tôi đã dắt một gã đàn ông lạ hoắc về nhà ngay trước mặt anh, "Anh, em sắp kết hôn rồi."
"Giới thiệu với anh, đây là bạn trai em."
Cả căn phòng im phăng phắc như tờ.
Anh chậm rãi tháo chiếc kính gọng vàng xuống, ngay sau đó là tiếng đồ đạc bị đ/ập phá vang dội, "Lâm Nguyện! Thằng ch.ó nào cho cậu cái gan đó? Nói!"
Chương 1:
1.
Lúc cầm trên tay tờ kết quả chẩn đoán, bên ngoài trời đang đổ mưa rất lớn, lời bác sĩ nói rất uyển chuyển, nhưng tôi hiểu. Thời gian còn lại không nhiều, đại khái chỉ chừng ba tháng.
Nếu làm phẫu thuật mở hộp sọ, may mắn thì có thể sống thêm nửa năm. Nhưng sẽ trở nên x/ấu xí, sẽ liệt giường, cuối cùng đến một lời cũng chẳng thốt ra được, c.h.ế.t đi như một đống thịt nát trên giường bệ/nh.
Tôi cảm ơn bác sĩ, vò nát tờ kết quả ném vào thùng rác dưới lầu bệ/nh viện.
Điện thoại vừa lúc sáng lên, trên màn hình là một tin tức thông báo: [Tổng giám đốc Tập đoàn Tạ thị Tạ Hàn Chu cùng vị hôn thê tham dự tiệc từ thiện, trai tài gái sắc khiến người người ngưỡng m/ộ.]
Trong ảnh, Tạ Hàn Chu mặc bộ vest đen may đo cao cấp, thanh lãnh quý phái, người phụ nữ khoác tay anh chính là Đại tiểu thư nhà họ Tống.
Thật xứng đôi vừa lứa làm sao.
Tôi gửi cho anh một tin nhắn WeChat: [Anh, tối nay anh có về ăn cơm không?]
Quả nhiên đúng như dự đoán, tin nhắn chìm nghỉm giữa biển khơi.
Tôi đứng dưới màn mưa, đột nhiên bật cười thành tiếng.
Mười năm rồi. Từ năm mười tám tuổi bước chân vào nhà họ Tạ, tôi đã theo đuôi anh như một con ch.ó suốt mười năm trời.
Tôi học cách làm một đứa em kế hoàn hảo nhất, một bạn giường nghe lời nhất, một chiếc bóng ngoan ngoãn nhất. Anh cau mày tôi liền quỳ xuống, anh đưa tay tôi liền dâng t.h.u.ố.c lá. Tôi cứ ngỡ chỉ cần mình đủ ngoan, khối băng này rồi sẽ có ngày tan chảy.
Nhưng giờ đây, tôi không còn thời gian để đợi anh tan chảy nữa.
Tôi cũng chẳng muốn đợi nữa.
Dẫu sao cũng đều phải c.h.ế.t, tôi muốn được c.h.ế.t giống một con người một chút.
2.
Tôi tìm đến quán bar hỗn lo/ạn nhất ở phía Nam thành phố. Giữa tiếng nhạc đ/ập liên hồi nhức óc, tôi vừa mắt ngay một gã đàn ông.
Hắn đang đ.á.n.h nhau.
Vì mấy trăm tệ tiền boa mà bị người ta đ/ập vỡ đầu, m.á.u theo thái dương chảy xuống, nhưng ánh mắt lại dữ tợn như một con sói già. Có chút giống Tạ Hàn Chu thời trẻ, nhưng so với Tạ Hàn Chu thì hắn có thêm vài phần hơi thở hơi người.
Tôi giúp hắn trả viện phí, lại bồi thường luôn tiền chai rư/ợu bị đ/ập vỡ.
Ngay lúc này đây, chúng tôi đang ngồi ở một tiệm đồ nướng ven đường.
Hắn tên Cố Dã, là một tay đua xe lậu, thiếu tiền đến mức phát đi/ên.
"Mười vạn." Tôi giơ một ngón tay lên: "Diễn với tôi một vở kịch, diễn trong một tháng."
Cố Dã ngậm điếu th/uốc, nhìn tôi nửa cười nửa không, "Diễn gì? Diễn vai Ánh trăng sáng đã khuất của cậu à?"
"Không." Tôi nhìn ánh đèn neon trên đỉnh tòa nhà Tạ thị xa xa, khẽ khàng nói, "Diễn vai gã đàn ông hoang dại làm tôi mê muội đến thần h/ồn đi/ên đảo."
"Phải diễn kiểu làm cho vị Tạ tổng cao cao tại thượng kia tức đến phát đi/ên mới được."
3.
Tôi lặn mất tăm bên ngoài suốt ba ngày. Tắt máy, không trả lời tin nhắn.
Trước đây tôi chưa từng dám làm thế. Chỉ cần về muộn nửa tiếng, tôi đều phải báo cáo với Tạ Hàn Chu bằng một bản kiểm điểm dài ba ngàn chữ.
Nhưng ba ngày này, tôi lại cảm thấy tự do chưa từng có. Dù đầu rất đ/au. Nhưng tôi đã uống t.h.u.ố.c giảm đ/au, c.ắ.n răng chịu đựng.
Chiều tối ngày thứ tư, tôi dẫn Cố Dã về căn biệt thự lưng chừng núi của nhà họ Tạ.
Trong phòng khách không bật đèn, áp suất thấp đến đ/áng s/ợ. Trên chiếc ghế sofa chính diện có một người đang ngồi, chỉ có đốm đỏ lập lòe nơi đầu ngón tay ẩn hiện trong bóng tối.
"Biết đường về rồi sao?" Trước đây khi nghe thấy giọng điệu này, tôi đã theo phản xạ có điều kiện mà quỳ sụp xuống rồi.
Nhưng hôm nay, tôi nắm ch/ặt lấy tay Cố Dã.
Cạch. Tôi bật đèn lớn trong phòng khách lên, gương mặt của Tạ Hàn Chu lộ ra dưới ánh đèn.
Anh mặc đồ mặc nhà, dưới mắt có một quầng thâm nhạt, có vẻ mấy ngày qua anh sống không mấy dễ dàng. Tầm mắt anh rơi xuống đôi bàn tay đang đan vào nhau của tôi và Cố Dã. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như không khí cũng đông đặc lại.
"Lâm Nguyện." Giọng anh mang theo sự bình lặng trước cơn bão: "Hắn là ai?"
Tôi hít một hơi thật sâu, nở nụ cười rạng rỡ nhất trong mười năm qua, "Anh, em sắp kết hôn rồi."
"Giới thiệu với anh, đây là bạn trai em, Cố Dã."
"Chúng em thật lòng yêu nhau, dự định mấy ngày tới sẽ kết hôn, sau đó ra nước ngoài đăng ký."
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8
Chương 6
Chương 5
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook