Phòng quan tài - Hệ liệt Người săn linh hồn

Phòng quan tài - Hệ liệt Người săn linh hồn

Chương 15

15/11/2023 11:01

Sắc mặt của Tần Tiếu và tôi lập tức trở nên trắng bệch.

Tần Tiếu r/un r/ẩy kéo tay tôi, nhưng bị tôi hất tay ra.

Giọng cô ấy gần như khóc: “Nguyễn Nguyễn, tớ sai rồi, tớ biết tớ nên nhắc trước với mọi người... Nhưng mà bây giờ...”

Tôi ch/ửi cô ấy: “Đừng phí lời nữa! Mau tìm vật nặng chặn cửa lại!”

Hai chúng tôi mang hết món đồ có thể tìm được ở trong phòng vệ sinh ra chặn ở cửa.

Vừa rồi, Quý Chiêu từng nói cho tôi biết, phòng qu/an t/ài này có tính chất đặc th/ù, chỉ cần người ở trong không gian này, thì cho dù là người hay là m/a đều tồn tại như những thực thể.

Nói cách khác, m/a ở bên trong cũng tuân theo các định luật vật lý và không thể xuyên tường hay bay vào qua các vết nứt trên cửa như trong phim kinh dị.

Thế nhưng...

Cửa phòng vệ sinh bị tác động mạnh từ bên ngoài, ổ khóa bằng hợp kim titan phát ra âm thanh chói tai, nhìn như sắp nứt ra.

Đúng rồi.

Lời dặn lúc nãy của Quý Chiêu là...

“Mặc dù m/a cũng tuân theo định luật vật lý nhưng ở nơi cực âm, dù là thể lực hay tốc độ thì bọn chúng đều sẽ mạnh hơn con người rất nhiều.”

Chẳng bao lâu, Ngô Lam đã đ/ập cửa lần thứ hai.

Lần này, tấm cửa bị va đ/ập trực tiếp vỡ ra, một bàn tay thọc vào trong qua tấm cửa bị vỡ.

Mảnh gỗ vụn đ/âm vào tay chị ấy đến mức chảy m/áu nhưng chị ấy dường như không cảm thấy đ/au đớn, xoay tay lại đã x/é toạc một mảnh ván cửa xuống.

Trong cái lỗ lớn lộ ra, tôi nhìn thấy khuôn mặt của Ngô Lam.

Đó là một khuôn mặt nhợt nhạt, mái tóc đen dài, váy trắng giày trắng.

Tôi chợt nhớ ra, bộ trang phục này là quà sinh nhật tôi tặng chị ấy.

Khi đó, chị ấy cầm hộp quà, nhẹ nhàng nói với tôi: “Nguyễn Nguyễn, cảm ơn em. Đây là lần đầu tiên chị nhận được quà sinh nhật.”

Lúc này, Ngô Lam dùng cùng một chất giọng ôn hòa khẽ nói: “Nguyễn Nguyễn, có phải là dù chị nói gì thì em cũng không còn tin tưởng chị nữa đúng không?”

Tôi nhìn vào mắt chị ấy.

Có một nỗi đa nghi gần như sắp bùng n/ổ ở trong tâm trí tôi.

Tôi tất nhiên nhớ ra.

Tôi nhớ ra một số ký ức mà tôi đã cố tình quên đi.

Một hôm sáng sớm, tôi đang nằm trên giường, bỗng bị một tiếng động nhỏ làm bừng tỉnh.

Tôi mở mắt ra.

Ngô Lam đang đi qua chỗ tôi nằm.

Tôi khẽ hỏi chị ấy: “Chị Phong, sao thế?”

Chị ấy lắc đầu, giọng vẫn dịu dàng như trước: “Không sao, em cứ ngủ đi.”

Chị ấy đã đi ra ngoài.

Sau khi cánh cửa đóng lại, trong phòng ký túc xá lần nữa khôi phục lại khoảng tĩnh lặng.

Còn tôi cũng không ngủ được nữa.

Tôi đi ra hành lang, muốn hít thở không khí tươi mát, nhưng bất ngờ lại nhìn thấy, có thứ gì đó màu trắng rơi xuống.

...

Đó là 4 giờ sáng sớm, trường học vẫn vắng vẻ.

Tôi bình tĩnh lại, một lúc lâu mới thò đầu ra.

Tôi nhìn thấy chị Phong.

Chị ấy nằm ở giữa sân, tứ chi và cổ đều vặn vẹo thành góc độ kỳ lạ, m/áu lấy cơ thể chị ấy làm trung tâm của vòng tròn, dần dần lan ra.

Tôi nói với chính mình rằng.

Đây không phải là sự thật.

Đây chỉ là một cơn á/c mộng mà thôi.

Thế nên tôi đã quay về phòng ký túc xá, leo lên giường, bên tai vang lên giọng của Ngô Lam: “Em cứ ngủ đi.”

Tôi đã ngủ một giấc ngủ rất dài, khi tỉnh dậy, Ngô Lam đã quay về.

Chị ấy vẫn mặc chiếc váy màu trắng xinh đẹp đó, lặng lẽ dịu dàng mỉm cười với tôi: “Nguyễn Nguyễn, lại dậy muộn thế, sắc mặt khó coi thế này, mơ thấy á/c mộng sao?”

Trong nụ cười của chị ấy, tôi vội vàng gật đầu: “Vâng ạ, em gặp á/c mộng, nhưng may mắn thay chỉ là mơ thôi.”

...

Hóa ra là như thế.

Hóa ra chị Lam đã ch*t từ lâu.

Chỉ là tôi một mực không muốn chấp nhận mà thôi.

Nữ sinh nhảy lầu t/ự s*t vào tháng trước chính là chị ấy.

Mà h/ồn m/a của chị ấy đã quay trở lại phòng qu/an t/ài này, để tiếp tục ở bên cạnh tôi.

Danh sách chương

5 chương
15/11/2023 11:25
0
16/11/2023 11:53
0
15/11/2023 11:01
0
16/11/2023 11:42
0
14/11/2023 12:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Hoàng thượng có bệnh

Chương 8

1 giờ

Ta Là Ác Nữ Phụ Chiếm Công Giả Mạo

Chương 6

1 giờ

Sau Khi Hồi Triều, Mẫu Thân Điên Cuồng Hộ Tử

Chương 7

1 giờ

Âm thanh hiểu lòng ta

Chương 6

1 giờ

Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết?

Chương 7

1 giờ

Cầu chúc gió xuân

Chương 8

1 giờ

Kiếm Heo Hương Nhỏ

Chương 7

1 giờ

Trường Phong Độ Nàng

Chương 10

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu