Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục Diễm Chinh nghiến ch/ặt răng, ra lệnh:
“Tập trung toàn lực tìm ki/ếm và bảo vệ con tin!"
“Nếu phát hiện Kiều Dụ, lập tức áp giải cậu ấy tới gặp tôi!”
Đội ngũ nhanh chóng và có trật tự tản ra bốn phía.
Lục Diễm Chinh đứng trên bãi cỏ đã trở nên trống trải.
Bỗng nhiên xoay người.
Nhìn về phía tôi rồi nói:
“Cậu đứng đó làm gì?”
Tôi hít mạnh một hơi.
Mắt trợn tròn nhìn anh.
Chẳng lẽ...
Lục Diễm Chinh nhìn thấy tôi rồi sao?!
5
“Thượng tướng Lục, tôi có thể hỏi ngài một chuyện được không?”
Tôi đột ngột quay đầu lại.
Nhìn thấy Giang Hoán đang đứng phía sau mình.
Ánh mắt cậu ta xuyên qua cơ thể tôi, chăm chú dừng trên người Lục Diễm Chinh.
“Hỏi đi.”
Lục Diễm Chinh lạnh giọng đáp.
“Có người đang đồn rằng Kiều Dụ là Omega của ngài, chuyện đó có thật không?”
Ánh mắt Giang Hoán chớp động.
Dường như vừa nóng lòng muốn có câu trả lời, lại vừa sợ hãi phải nghe thấy đáp án ấy.
Còn tôi đứng giữa hai người.
Giống như một tội phạm chiến tranh đang chờ bị tuyên án.
“Ai nói?”
Lục Diễm Chinh trầm mặt, lạnh lùng quát:
“Trong quân đội Liên Minh mà dám lan truyền loại tin đồn vô nghĩa này, là muốn bị nh/ốt vào phòng giam sao?!”
Lục Diễm Chinh rất tức gi/ận.
Giọng điệu vô cùng nghiêm khắc.
Nhưng Giang Hoán chẳng những không sợ.
Ngược lại còn có vẻ rất vui.
Cậu ta cười cười:
“Tôi biết ngay là không thể mà.”
Nói xong liền chạy về phía rừng cây.
Lá cây bị gió thổi rơi xuống.
Xuyên thẳng qua cơ thể tôi.
Không đ/au.
Bởi vì bên trong thân thể tôi giờ đây chỉ còn trống rỗng.
Nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ ràng sự x/ấu hổ.
Điều đó vốn dĩ là đương nhiên.
Tôi cúi đầu nghĩ.
Lục Diễm Chinh không có lý do gì phải công khai sự thật vì tôi.
Cho dù bị người khác hiểu lầm là một Omega có tác phong không đứng đắn.
Thì đó cũng là do chính tôi gây ra.
Không phải sao?
Nhưng...
Tại sao tôi lại xông vào phòng của Lục Diễm Chinh trong kỳ phát tình?
Tôi suy nghĩ rất lâu.
Vẫn không tìm ra đáp án.
Giống hệt như đêm trước ngày lên đường cách đây một tháng, lúc tôi s/ay rư/ợu.
Tôi chẳng nhớ nổi điều gì.
Đúng lúc ấy, một chiến sĩ chạy tới.
Anh ta chào theo điều lệnh với Lục Diễm Chinh rồi báo cáo:
“Báo cáo! Toàn bộ con tin đã được giải c/ứu, hiện đang chuẩn bị di dời!”
Tim tôi chợt thắt lại.
Buột miệng nói:
“Cô bé kia đã an toàn trở về rồi sao?”
Vậy tại sao con bé vẫn chưa giao thiết bị lưu trữ cho Lục Diễm Chinh?
Chẳng lẽ giữa đường làm mất rồi?
Không ai có thể trả lời tôi.
“Tốt.”
Lục Diễm Chinh trầm giọng nói:
“Có thể di chuyển.”
Không!
Bây giờ vẫn chưa được!
Nếu bỏ sót cô bé đó thì phiền to rồi!
Tôi đi theo người chiến sĩ kia vào trong rừng.
Nhưng giữa đường lại nhìn thấy Giang Hoán.
Cậu ta đang khom người nấp sau bụi cỏ.
Dường như đã phát hiện mục tiêu khả nghi.
“Ra đây!”
Giang Hoán đột nhiên đứng bật dậy, lớn tiếng quát:
“Tôi nhìn thấy rồi!”
Vài giây sau.
Một cô bé từ trong bụi cỏ lao ra.
Cắm đầu chạy về hướng ngược lại.
Là con bé!
Chính là cô bé tôi đã c/ứu!
Con bé an toàn rồi!
Một đứa trẻ sáu bảy tuổi làm sao chạy nổi quân nhân Liên Minh được huấn luyện bài bản.
Chưa đầy mười mét.
Con bé đã bị Giang Hoán ghì xuống đất.
Thiết bị lưu trữ trong tay cũng rơi ra ngoài.
Lăn trên mặt đất.
Mắt Giang Hoán sáng lên.
Cậu ta xách cô bé lên, hỏi:
“Thứ này em lấy ở đâu ra?”
Cô bé sợ đến mức bật khóc, nức nở nói:
Chương 6
Chương 13
Chương 13
Chương 6
Chương 13
Chương 9
Chương 6
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook