CHỊ ĐAO CHỈNH ĐỐN GIỚI GIẢI TRÍ

CHỊ ĐAO CHỈNH ĐỐN GIỚI GIẢI TRÍ

Chương 11 - Hoàn

14/04/2026 15:28

Một mình anh ta diễn ra khí thế của cả một đội bóng. Đúng là một bụng "thao tác lẳng lơ".

Tôi né xa một chút. Mấy hạng người bị m/a nhập thì không nên dây vào.

Kỷ Thâm khẽ cười nhạt một tiếng. Tôi ngẩng đầu nhìn sang, anh ta nhấp một ngụm vang đỏ. Đầu lưỡi chậm rãi l.i.ế.m láp vệt rư/ợu màu đỏ trên môi, đôi mắt không rời khỏi tôi nửa tấc. Trông như thể đang khóa c.h.ặ.t con mồi đã nằm gọn trong tay.

Tôi nuốt nước miếng một cái. Mẹ kiếp! Cái gã lúc nãy là bị m/a nhập, còn gã này hình như bị m/a cà rồng nhập x/á/c rồi. Lại còn là một con m/a cà rồng trung niên bóng bẩy và bi/ến th/ái.

Tôi rùng mình một cái. Đây quả thực là một cuộc phiêu lưu đầy thử thách.

Đạo diễn Phương, ông khá lắm! Người ta chơi "Thách" là để mất mặt, còn ông là muốn tôi mất mạng.

... Mẹ kiếp!

Nhìn những ánh mắt hoặc hưng phấn, hoặc hả hê của đám người xung quanh, tôi nổi gi/ận. Được, là các người ép tôi đấy nhé.

Tôi chộp lấy cổ Thẩm Duật Phong, nhằm ngay đôi môi hồng hào của cậu ta mà hôn chụt một cái.

Chung Cảnh ngừng ném rổ.

Ánh mắt Kỷ Thâm nhìn tôi vỡ ra từng mảnh, sự tự tin "nắm chắc trong tay" bay sạch sành sanh.

Có vẻ số người bị "vỡ vụn" lại tăng thêm hai rồi.

Tất cả mọi người đều lộ vẻ không thể tin nổi. Ngoại trừ mẹ Thẩm Duật Phong.

Bà ấy cười hớn hở đến mức không khép được miệng: "Con trai, con có tiền đồ lắm!"

Thẩm Duật Phong cúi gầm mặt không dám nhìn tôi, gò má thẹn thùng đỏ ửng lên.

Tôi thấy lạ: "Chuyện nhỏ nhặt gì đâu chứ, da môi bong ra một cái lại là nụ hôn đầu ngay ấy mà."

Giang Yến giơ ngón tay cái tán thưởng: "Đỉnh của ch.óp."

Khu vực bình luận khen ngợi không ngớt, đám cư dân mạng ngốc nghếch đua nhau gửi lời chúc phúc. Đạo diễn Phương không thấy được cảnh tượng mình mong muốn, mặt mũi khó coi vô cùng.

Tôi thở dài. Cái "mông lẳng lơ" này khó dỗ thật đấy!

"Đạo diễn Phương, tôi tặng thêm cho ông một câu 'Thật' nhé. Kể cho ông nghe bí mật lớn nhất trong lòng tôi."

Đạo diễn Phương cười nhạo.

Đạo diễn Phương không tin.

Đạo diễn Phương lạnh lùng nhìn.

Tôi cáu: "Thật đấy, chuyện mà tất cả các người đều không biết."

Tôi ghé sát lại: "Chuyện này có thể đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của mọi người vào ông, coi như là lời đền bù của tôi."

"Hừ, thế nói đi xem nào."

Tôi hắng giọng, "Tôi biết màu quần l/ót của Thẩm Duật Phong. Là màu đỏ đấy nhé."

Thẩm Duật Phong: "?"

Kỷ Thâm: "!"

Chung Cảnh: "Mẹ kiếp!"

Giang Yến: "666." (Quá đỉnh.)

11.

Kỷ Thâm gầm nhẹ: "Tại sao cô lại biết màu quần l/ót của cậu ta?"

"Hai người..." Sắc mặt Chung Cảnh cũng khó coi không kém. Anh ta đảo mắt nhìn qua nhìn lại giữa tôi và Thẩm Duật Phong với vẻ dò xét: "Hai người... có qu/an h/ệ gì?"

Đạo diễn Phương lúc này cũng quên sạch nỗi nh/ục nh/ã vừa rồi, cuối cùng cũng tìm lại được chút đạo đức nghề nghiệp: "Hai người chắc chắn là có biến. Tiết Linh, khai mau, thành khẩn sẽ được khoan hồng."

Tôi cau mày: "Đừng có dùng mấy cái tư tưởng dơ bẩn đó mà suy diễn về chúng tôi. Tôi và cái quần l/ót đỏ... à không, tôi và Thẩm Duật Phong chỉ đơn thuần là…"

"Hơ." Một tiếng cười khẽ đầy nhạt nhẽo ngắt lời tôi. Thẩm Duật Phong liếc nhìn hai gã đàn ông vẫn còn đang phẫn nộ đằng kia, gương mặt bỗng hiện lên vẻ vô tội: "Chuyện này còn phải hỏi sao? Cô ấy đã từng hôn các anh chưa? Tôi và cô ấy, đương nhiên là... “bạn trên môi” rồi."

Tôi: "... 666, bái phục."

12.

Kể từ sau vụ "bạn trên môi" đó, giá trị thương mại của tôi tăng vọt không ngừng. Các hợp đồng đại diện tìm đến tới tấp như nước chảy. Gương mặt x/ấu xí của lão quản lý trước đây giờ đã biến mất không còn dấu tích. Ngày nào lão cũng tận tụy hầu hạ tôi như hầu hạ tổ tiên, chỉ sợ cái "cây rụng tiền" là tôi đây có điểm nào không hài lòng.

Đương nhiên, cái show giải trí vốn chẳng ai thèm ngó ngàng lúc đầu giờ không chỉ khiến mình tôi nổi tiếng. Giang Yến nhận đại ngôn cho các nhãn hàng nha khoa đến tận cuối năm, còn Đạo diễn Phương thì nhận quảng cáo quần l/ót đến mỏi cả tay.

Tôi nhìn vào màn hình điện thoại, cái "mông lẳng lơ" từng thẹn quá hóa gi/ận lúc trước, giờ đây lại chẳng hề kiêng dè mà thốt lên slogan quảng cáo: "Màu hồng cũng đáng yêu lắm nha~!" Tôi cười lạnh một tiếng. Cái phú quý trời ban này chẳng phải là nhờ bà đây mang lại cho ông sao!

Cứ như có thần giao cách cảm, Đạo diễn Phương gọi điện đến, giọng nói vang dội như sấm truyền qua loa thoại: "Tiết Linh, em trai cô có cần quần l/ót không? Tôi đại diện đấy, chất lượng bao đỉnh luôn!"

Tôi thẳng thừng từ chối. Lão vẫn chưa bỏ cuộc: "Thế còn Thẩm Duật Phong thì sao? Tôi thấy dạo này cậu ta đi cùng cô khá gần, cô giúp tôi hỏi thử…"

"Cậu ấy không cần." Tôi ngắt lời lão, "Cậu ấy có thương hiệu riêng của mình rồi."

Trên màn hình lớn ngoài đường phố. Thẩm Duật Phong đang mặc một chiếc quần l/ót đỏ rực, bờ m.ô.n.g săn chắc nổi bật, phía trước phồng lên một khối rõ rệt, vô cùng "đ/au mắt".

—— Gặp được cô ấy vào năm tuổi của mình, bạn cũng xứng đáng có được nó.

Đại Tổng tài đường đường chính chính mà lại đích thân xuống sân "chỉ đạo" thế này, thế giới này cuối cùng cũng đi/ên rồ theo cái cách mà tôi không thể hiểu nổi nữa rồi.

"Thầy Tiết, cá sắp c.h.ế.t rồi, cô mau đến đây!"

"Ừm." Tôi đáp lời.

Lần cuối cùng ngoái nhìn màn hình lớn một cái. Thôi bỏ đi. Mấy chuyện này đều chẳng liên quan gì đến tôi nữa. Tôi cởi áo khoác, hai tay cầm chắc đôi d.a.o g.i.ế.c cá sắc lẹm, nở một nụ cười tà mị.

Cá à. Bà đây tới đây.

(Hoàn)

Dưới đây là một bộ khác mà nhà mình đã đăng lên MonkeyD ạ:

SAU KHI BỊ IDOL PHẢN BỘI, TÔI TRỞ THÀNH CHỊ DÂU CỦA ĐỐI THỦ

Tác giả: Cửu Thiên Thiên

Chuyện là, thần tượng nhỏ bé luôn bị flop mà tôi đã theo đuổi suốt ba năm trời, chỉ sau khi tôi c/ắt ghép một video với hàng triệu lượt thích, đã vụt sáng thành sao chỉ sau một đêm.

Tôi hăm hở, lòng tràn đầy niềm vui, đến buổi gặp mặt người hâm m/ộ.

Thế rồi, tôi vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa cậu ta và người quản lý.

“Cái cô Trạm tỷ kia lại đến ki/ếm công rồi à? Cậy mình c/ắt được vài cái video gây bão, cứ thế mà tự phong mình là đại ân nhân!”

“Video nổi tiếng là nhờ năng lực chuyên môn của tôi đủ mạnh, có liên quan gì đến cô ta?”

Nghe xong những lời này, tôi quay phắt đi, lập tức tạo một tài khoản phụ, và thức trắng đêm để đưa màn trình diễn tuyệt sắc của đối thủ cậu ta lên Hot search.

Khu vực bình luận ngay lập tức bị fan của các nhà khác nhau bao vây.

[Thánh nữ Trạm tỷ đây rồi, anh nhà tôi cũng cần chị lắm!]

[Anh nhà ơi, anh phải bám c.h.ặ.t lấy cô Trạm tỷ này nhé!]

Sau khi liên tục làm bùng n/ổ hàng loạt video, thần tượng bị flop kia đã không còn ngồi yên được nữa.

Phòng làm việc của cậu ta gửi tin nhắn riêng cho tôi ngay trong đêm: [Nếu cô chịu quay lại, tôi sẽ tặng cô vài tấm ảnh có chữ ký tay.]

Tôi cười khẩy một tiếng. Xin lỗi nhé, thần tượng đối thủ đã gửi cả anh trai ruột đến bên tôi rồi!

1.

“Nếu không phải năng lực chuyên môn của tôi đủ mạnh, có liên quan gì đến cô ta!”

Năng lực chuyên môn đủ mạnh? Nghe thấy lời này từ phía sau cánh gà, tôi suýt bật cười thành tiếng.

Ra mắt ba năm, diễn xuất thì bị cư dân mạng m/ắng là “giống con cóc ghẻ,” nhảy múa thì bị giám khảo nghi ngờ tính chất của động tác, đến cả ca hát cũng đầy rẫy hiệu ứng điện t.ử. Trịnh Phong Trầm rốt cuộc lấy đâu ra cái gọi là “năng lực chuyên môn” kia chứ?

Tôi tức đến mức quay đầu bỏ đi, cô trợ lý nhỏ lẽo đẽo chạy theo sau, gọi gi/ật: “Chị ơi, vé của buổi gặp mặt ký tặng này, chị không cần nữa sao?”

Không cần nữa. Vé của buổi gặp mặt ký tặng mà tôi đã tốn ba vạn tệ m/ua về, không cần nữa. Cả cái thần tượng bị flop mà tôi đã theo đuổi suốt ba năm này, tôi cũng không cần nữa.

Đêm nay, bà đây sẽ về nhà, c/ắt ghép video của đối thủ cậu ta, xem rốt cuộc ai mới là đại ân nhân!

2.

Tôi lật tìm, lấy ra một chiếc thẻ nhớ đã bám đầy bụi. Bên trong, ngoài video của thần tượng bị flop kia, còn có của đối thủ cậu ta - Hạ Dữ Thanh.

Lần đó, hai người họ tham gia cùng một lễ hội âm nhạc. Trịnh Phong Trầm đến trễ, Hạ Dữ Thanh đã giúp cậu ta hát thêm vài bài.

Tôi chờ đợi quá đỗi nhàm chán, nên tiện tay quay đại vài đoạn fancam cá nhân.

Sau này, fan của Trịnh Phong Trầm bắt đầu công kích Hạ Dữ Thanh, nói anh chiếm đoạt thời lượng biểu diễn của “oppa nhà họ,” hai nhà ồn ào đến mức tạo ra một trận động đất cấp độ một trong giới, tôi cũng vì thế mà không thèm đụng đến chiếc thẻ nhớ này nữa.

Giờ nhìn lại…

Đúng là mẹ nó, đẹp trai thật! Năng lực chuyên môn đúng là mẹ nó, quá mạnh!

Thừa lúc nhiệt huyết đang dâng trào, tôi lập tức đăng ký một tài khoản phụ, c/ắt ghép lại đoạn video đã quay từ trước rồi đăng tải lên nền tảng.

Làm xong tất cả, tôi ngả đầu ngủ ngay lập tức.

Sáng hôm sau vừa tỉnh dậy, chế độ ngủ vừa được tắt, điện thoại đã vang lên không ngớt những tiếng đing đong đing đong tin nhắn.

Video đã bùng n/ổ!

3.

Chỉ sau một đêm, video đã vượt mười vạn lượt thích.

Khu vực bình luận toàn là những tiếng gào thét phấn khích.

[Á á á á á làm sao giới giải trí trong nước lại có được một nhan sắc tuyệt trần đến thế này?]

[Người qua đường đây, xem xong video này là nhảy hố (trở thành fan) ngay lập tức.]

[Chương trình tuyển chọn rốt cuộc đang chọn cái gì vậy? Sao khắp nơi đều là viên ngọc bị bỏ quên thế này!]

[Trời ơi, cuối cùng anh nhà tôi cũng có một Trạm tỷ! Hạ Dữ Thanh xứng đáng được nhìn thấy!]

Hàng đầu toàn là niềm vui sướng khi phát hiện ra một viên ngọc bị lãng quên. Tôi vui vẻ lướt xem bình luận, thì thấy có vài bình luận đột nhiên được đẩy lên phía trên.

[Xì xì, mọi người có thấy không? Thủ pháp c/ắt ghép, rồi cả cách đặt watermark của Trạm tỷ này, có hơi quen thuộc không?]

[Á đù, tôi cũng phát hiện ra! Cô ta hình như là Trạm tỷ của cái anh idol mới nổi dạo trước, tên gì ấy nhỉ?]

[IP giống nhau, cả chiếc ba lô vô tình bị lộ ra trong video cũng y chang nhau. Chính x/á/c là Trạm tỷ của Trịnh Phong Trầm rồi!]

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:28
0
14/04/2026 15:28
0
14/04/2026 15:28
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu