Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
21
Tôi bị cậu vác xông vào phòng ngủ, ngoan ngoãn thu mình hệt như một chú chim cút.
Cậu đứng bên cạnh giường, mặt đen như đít nồi, một tay cầm chú cún bông.
Mắt cậu hằn lên từng vệt m/áu đỏ ngầu: "Anh cầm nó đi sao?"
Tôi gật đầu.
"Một mình anh bỏ chạy còn chưa đủ, đến con cũng muốn dắt đi cùng? Anh có biết em đã tìm nó bao lâu rồi không hả, Trần Hòa Sênh?"
Tôi lắc đầu.
"Có biết nói chuyện không hả?" Cậu lập tức ngồi xuống bên cạnh tôi, tay ôm lấy gấu bông...
Tôi gật đầu.
Không phải tôi không muốn nói, mà là tôi không biết phải nói thế nào. Đối với sự xuất hiện của cậu, cùng mọi hành động cử chỉ hiện tại, tôi hoàn toàn bối rối không biết phải bắt đầu từ đâu.
Tôi cứ nghĩ cậu sẽ chất vấn tại sao tôi lại bỏ đi, nghĩ rằng cậu gh/ét tôi, gh/ét việc tôi không một lời từ biệt.
Thế nhưng Cố Tranh lại chẳng hề hỏi những điều đó, không hề có sự trách móc hay chán gh/ét như trong hình dung của tôi.
Cậu chỉ ôm ch/ặt lấy tôi, gục đầu vào hõm cổ tôi rồi nghẹn ngào: "Anh ơi em biết cả rồi, là mẹ ép anh đi, em không trách anh đâu. Em biết anh không còn cách nào khác. Em nhớ anh lắm, sao anh không thèm cất lời với em, sao không nói cho em biết anh đi đâu.”
"Em tìm anh lâu lắm rồi, giờ em đã nắm quyền, đứng vững gót chân rồi, em có thể nuôi anh rồi anh ơi.”
"Anh theo em về nhà có được không."
22
Chúng tôi đã trò chuyện với nhau rất, rất lâu.
Cậu nói với tôi tin đồn về cô Triệu gì đó chỉ là vô căn cứ, cậu vẫn luôn chờ đợi tôi. Cậu bảo từ ngày quay về Cố gia, ngày nào cũng phải sống trong cảnh tranh quyền đoạt lợi, bọn họ chẳng ai yêu thương cậu cả, thứ họ yêu chỉ là giá trị lợi dụng của cậu mà thôi.
Cậu nói ngày nào cậu cũng nhớ tôi, hỏi sao tôi lại nhẫn tâm vứt bỏ cậu lại, đến một lời nhắn cũng chẳng buồn để lại. Cậu bảo rõ ràng tôi thích cậu, chê tôi là đồ gan nhát...
Tôi lặng lẽ ngồi nghe, nghe những tủi thân và vất vả của cậu, nghe cả tình yêu trào dâng mãnh liệt mà cậu dành cho tôi.
Cậu lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn, nắm lấy tay tôi rồi cưỡng ép đeo vào ngón tay tôi. Kiểu dáng giống hệt chiếc trên tay cậu.
"Anh nhận nhẫn của em rồi thì là người của em, không được bỏ chạy nữa đâu đấy."
Tôi gối đầu lên vai cậu, nước mắt lỡ lem luốc cả mặt.
Chúng tôi chưa từng chia xa, chỉ là ẩn giấu hình bóng đối phương quá sâu trong lòng mà thôi.
Lúc tỉnh táo lại thấy x/ấu hổ quá, tôi vơ lấy con gấu bông định chùi nước mắt.
Cố Tranh vội vàng gi/ật lấy gấu bông lại, nhét vào tay tôi một nhúm giấy ăn.
23
Tôi lau dọn sạch sẽ bản thân rồi quay lại tranh giành gấu bông với Cố Tranh.
Cậu cao hơn tôi rất nhiều, tôi chỉ còn cách nhón chân lên với. Đến khi nhận ra thì cả người tôi hầu như đã dán ch/ặt vào người cậu rồi.
Cánh tay giơ lên bỏ xuống cũng không xong, tiếp tục giơ cũng chẳng đành. Tôi suy nghĩ một chút rồi đặt luôn tay lên vai Cố Tranh.
Ánh mắt cậu sẫm lại, tiện tay ném con gấu bông lên giường.
Bàn tay cậu vén áo tôi lên, chậm rãi mần mò đi lên phía trên, quẩn quanh ở vùng cấm địa.
"Anh có nhớ hồi đó em đã nói gì với anh không?"
Giọng cậu trầm đục, vừa dứt lời bên tai tôi liền ngậm lấy dái tai tôi.
Tôi rên khẽ một tiếng, không trả lời.
Đất trời như quay mòng mòng, tôi bị ném tọt lên giường.
"Anh không nhớ à, thế để em giúp anh nhớ lại cho rõ nhé~"
Cố Tranh nở nụ cười gian tà, vén tà áo tôi lên rồi nhét vào miệng tôi.
"Anh cắn cho ch/ặt vào nhé, không được để rơi đâu đấy."
...
Con gấu bông bị cậu Iót xuống dưới người tôi, lông của chú cún nhỏ bị mồ hôi của tôi làm ướt đẫm, xoắn lại từng cụm.
Tôi sắp phát đi/ên mất rồi, trong từng nhịp va đ/ập dữ dội.
Phía sau liên tục bị xâm chiếm, Cố Tranh kéo tôi dậy, xoay đầu tôi lại để trao một nụ hôn sâu.
Cổ tôi bị cậu siết nhẹ, không thể chạy trốn, chỉ biết r/un r/ẩy đón nhận. Thế nhưng Cố Tranh vẫn không chịu buông tha, cậu tiếp tục hỏi: "Thế nào rồi, anh đã nhớ ra chưa?"
24
Cậu bảo đưa tôi về nhà, hai đứa đặt chuyến bay sớm nhất.
Ngày đi, Sở Hàm Diêu đứng đợi tôi trước cửa.
Đã lâu lắm rồi tôi không gặp cậu ta. Cậu ta ôm một bó hoa nhài to đùng, đón ánh nắng mặt trời đưa về phía tôi.
"Anh Trần, chúc mừng anh đã có được kết cục viên mãn. Hôm đó là do em bốc đồng gây ra phiền phức cho anh, em thành thật xin lỗi."
Cố Tranh từ phía sau bước tới, kéo tọt tôi vào lòng rồi gi/ật lấy bó hoa nhài.
Không cần quay đầu lại tôi cũng biết nét mặt cậu lúc này ra sao, hệt như một chú cún đang giữ đồ ăn vậy.
Sở Hàm Diêu nhìn cậu rồi lại nhìn tôi, cuối cùng chỉ tay vào mảng hoa nhài trước cửa nhà tôi.
"Em thấy mảng hoa nhài đó bị đ/è hỏng một mảng nên mới tặng anh Trần hoa thôi, không có ý gì khác đâu."
Tôi gi/ật lại bó hoa từ tay Cố Tranh. đ/á cho cậu một phát bảo cậu quay vào nhà dọn dẹp đồ đạc.
Sở Hàm Diêu nhìn tôi, hỏi xem có thể kết bạn lại trên mạng xã hội được không.
Tôi bảo cậu ta thôi đi, có người m/áu hũ mắm chua lắm.
Thật ra tôi rất biết ơn Sở Hàm Diêu, hồi mới sang đây nhờ có cậu ta giúp đỡ rất nhiều. Tôi vươn tay ôm cậu ta một cái như một lời chia tay chính thức.
Chương 6
Chương 9
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook