MA TRÀNH

MA TRÀNH

Chương 9

14/04/2026 14:56

Thế nên ta chưa bao giờ sợ hắn biết ta là Lý Niệm Nhi. Thậm chí, ta còn tốn không ít tâm tư để khiến hắn nhận ra điều đó, nương theo ý muốn của hắn mà từng bước đi đến ngày hôm nay.

Lúc g.i.ế.c Lý Ngọc Nga là thế, khi trừ khử Đổng m/a ma cũng lại như vậy. Ta thuận theo ý hắn giúp hắn nhổ tận gốc Lý gia, cũng thuận theo ý hắn mà dâng nộp Đổng m/a ma để tự c.h.ặ.t đ/ứt tay chân mình. Trong từng bước dò xét của hắn, ta đều chủ động thua cuộc, đẩy bản thân vào tình cảnh buộc phải nương tựa vào hắn.

Nhưng đồng thời, ta cũng đẩy hắn vào thế buộc phải dùng đến ta.

Gần Vua như gần cọp, miếng ngọc không vết xước đôi khi cũng là một cái tội. G.i.ế.c nhạc phụ, trả lại đất phong, Tạ Th/ù đã tự xây cho mình một tòa tháp quá cao. Lúc này đây, hắn gấp rút cần một "vết nhơ" để xoa dịu sự nghi kỵ của Thiên t.ử đối với mình.

Kẻ làm quan, điều có thể gọi là sai phạm cũng chỉ quanh quẩn mấy thứ: tiền bạc, quyền lực, thanh thế, và nữ nhân. Ba thứ đầu, với tư cách là tâm phúc của Hoàng đế, hắn tuyệt đối không được chạm vào. Duy chỉ có nữ nhân mới là sự lựa chọn hoàn hảo nhất.

Hắn đã phô trương sự thâm tình bấy lâu, thiên hạ ai nấy đều biết Tạ Th/ù yêu thê như mạng. Hắn vì nước mà g.i.ế.c nhạc phụ, cũng đã tự tay vạch ra một khe vực sâu không thể lấp đầy giữa tình nghĩa phu thê. Sự c/ăm h/ận của người mình yêu chính là lớp áo giáp tốt nhất của hắn lúc này.

Hắn cần một người cùng hắn diễn tiếp vở kịch này đến cùng. Và người đó, chỉ có thể là ta.

Hết thảy chuyện này, ngay từ khắc ta bước chân vào Hầu phủ, đã định sẵn là một ván cờ. Tạ Th/ù à, không biết đến tận hôm nay, ta liệu có còn xứng với lời khen "nhìn năm bước thấu mười bước" của ngươi năm xưa không?

Ngước đầu nhìn lên, trời cao như có hạt mưa sa. Có lẽ cuộc đối đầu này, ngay từ năm ấy, vốn đã là một ván cờ c.h.ế.t.

...

Trong ký ức, cơ duyên để Tạ Th/ù và "ta" quen biết là vào năm hắn mười lăm tuổi. Khi ấy, Tạ lão Hầu gia vừa mới lâm chung. Ta đi theo hầu hai vị tiểu thư Lý gia đến phúng điếu. Bên hồ sen, ta bắt gặp hắn đang lén lút khóc thầm.

"Này!" Trong trí nhớ, ta bị tiếng khóc của hắn làm cho phiền lòng, bèn nhặt một viên sỏi ném thẳng vào đầu hắn. Nghe thấy tiếng gọi, hắn chẳng kịp màng đến cái đ/au, vội vàng lau sạch nước mắt trên mặt.

Thật ra hắn cũng chẳng phải hạng người mau nước mắt. Chỉ là phụ thân qu/a đ/ời, mẫu thân mất sớm, hắn lại là đ/ộc t.ử trong nhà, xung quanh chẳng còn một thân nhân nào tương trợ. Một thiếu niên g/ầy yếu một mình chống đỡ tất thảy, kiên trì được đến lúc này quả thực không dễ dàng gì.

Tổ tiên Tạ gia có công phò tá Vua, tạo bóng mát che chở đời sau, đời đời được phong Hầu. Nhưng đến lượt hắn, ngoài cái hư danh Hầu gia thì chẳng còn lại gì. Trong chuyện này dẫu nói không có sự nhúng tay của Hoàng đế thì cũng khó tin, nhưng sống an phận không tranh đoạt vốn là lựa chọn của tổ tiên Tạ gia.

Những năm qua hắn được phụ mẫu bảo bọc quá kỹ, chưa từng nếm trải sóng gió, cũng chưa từng thấy qua bóng tối của nhân gian. Lão Hầu gia vừa nằm xuống, hắn đã cảm thấy những á/c ý xung quanh đang chực chờ vồ lấy mình, chỉ h/ận không thể lập tức c.ắ.n c.h.ế.t con mãnh thú non nớt còn chưa hiểu sự đời này.

"Nhà Nhị thúc chỉ mong ta c.h.ế.t quách đi để kế vị, tiểu cô cô thì vội vã muốn gả biểu tỷ cho ta để thâu tóm Hầu phủ." Mặt hồ dậy lên từng vòng sóng biếc, hắn nhìn chằm chằm vào những đóa hoa nước mà ta vừa tạo ra.

"Này, ngươi nghe cả rồi, sao không nói câu nào?" Hắn phải gồng mình lắm mới không bật khóc, nào ngờ kẻ trước mắt lại chẳng thèm nể mặt lấy một câu.

"Ta không thấy ngươi khổ, nên tự nhiên chẳng có gì để nói."

"Ngươi... sao ngươi có thể lãnh khốc như thế!" Hắn ngẩng đầu lên, nước mắt nhòe nhoẹt cả mặt, tựa như những vì sao bị ngh/iền n/át, lấp lánh lạ thường. Nhìn từ xa, quả thực có thể coi là một bậc mỹ nam t.ử.

"Gương mặt này của ngươi sinh ra rất khá." Ta chân thành khen ngợi.

Hắn ngẩn ra, gương mặt thoáng chút thẹn thùng: "Nương ta ngày trước cũng thường nói..."

"Tiểu Hầu gia." Ta cúi người, lấy khăn tay lau sạch vệt lệ trên mặt hắn: "Để ta dạy ngươi một đạo lý mà kẻ làm nô tỳ như ta đã hiểu từ nhỏ."

"Xảy ra chuyện, thay vì ngồi khóc, chẳng thà nhân lúc bản thân còn chút giá trị mà đem mình b/án đi cho được giá."

"Nô... nô tỳ?" Lông mi hắn r/un r/ẩy, sắc mặt càng thêm âm trầm: "Ngươi... ngươi không phải tiểu thư Lý gia?"

Ta lắc đầu: "Không phải."

"Nhưng... nhưng ngươi họ Lý?"

Ta mỉm cười: "Tiểu Hầu gia, trên đời này làm gì có đạo lý không phải tiểu thư thì không được mang họ Lý?"

"..." Hắn phất tay áo, tức gi/ận đứng dậy: "Phí cả tình cảm!"

Hắn lúc đó vẫn còn vài phần trẻ con của tuổi thiếu niên, rõ ràng là đáng yêu hơn bây giờ nhiều lắm.

"Ha ha ha..." Ta nhìn dáng vẻ của hắn mà cười càng thêm rạng rỡ.

Trông thấy ta cười, gân xanh trên trán hắn nổi lên: "Ngươi cười nhạo ta?"

"Không."

"Tạ Th/ù, ta nói là, chúng ta hợp tác đi." Ta lau giọt nước mắt vì cười mà ứa ra nơi khóe mắt, thong thả nói: "Ta có thể giúp ngươi bấu víu được hai vị tiểu thư Lý gia kia, cũng có thể khiến danh hiệu Hầu gia của ngươi trở thành danh xứng với thực."

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 14:56
0
14/04/2026 14:56
0
14/04/2026 14:56
0
14/04/2026 14:56
0
14/04/2026 14:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu