SAU CƠN MƯA TRỜI LẠI ĐỔ TUYẾT

SAU CƠN MƯA TRỜI LẠI ĐỔ TUYẾT

Chương 9

13/04/2026 10:14

Phòng làm việc hỗn lo/ạn một mảnh, dưới sàn vẫn còn quần áo của tôi. Cánh cửa đang ồn ào bỗng chốc im bặt.

Giang Tùy xông vào, túm cổ áo Cố Bùi Nam m/ắng anh ta là cầm thú, "Mày có còn là người không? Mày đã đính hôn rồi, tại sao vẫn không chịu buông tha cho em ấy? Mày coi Hà Tranh là cái gì?"

Hai người lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi. Cố Bùi Nam là kẻ không bao giờ chịu thua thiệt, Giang Tùy đ.ấ.m anh ta một cú, anh ta liền trả lại một đ/á, trút hết cơn gi/ận vì bị tôi đ.á.n.h lúc nãy lên người Giang Tùy.

"Chuyện của tao và Hà Tranh chưa đến lượt mày xen vào!" Anh ta cưỡi trên người Giang Tùy, bóp nghẹt cổ đối phương: "Muốn đưa em ấy ra nước ngoài sao? Mày nghĩ ra nước ngoài rồi là tao không làm gì được mày hả? Giang Tùy, thằng ng/u này, sao vẫn còn ngây thơ thế?"

Hai người giằng co kịch liệt, ra đò/n quyền quyền thấu thịt, đều h/ận không thể khiến đối phương đi đời. Tôi cuộn tròn trong chăn, bỗng cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Quản gia gọi bảo vệ lên tách hai người ra, sau đó ném Giang Tùy ra ngoài.

Bữa tối vẫn được đưa vào phòng ngủ. Lần này tôi không từ chối nữa, lẳng lặng ăn sạch mọi thứ. Cả ngày nay chưa ăn gì, lúc này đúng là đã đói thật rồi. Con người ta mà, phải ăn no mới có sức làm việc khác. Nếu không, ngay cả đ.á.n.h người cũng chẳng khác nào đang gãi ngứa cho họ.

Nửa đêm chân tôi lại bắt đầu đ/au, có lẽ là trời sắp mưa. Lần tr/ộm tài liệu đó, tôi suýt chút nữa đã trốn thoát được rồi. Tiếc là chạy được nửa đường, mắt thấy sắp rời khỏi Bắc Thành thì vẫn bị người của Cố Bùi Nam đuổi kịp, bắt trở về.

Lần đó Cố Bùi Nam thật sự rất gi/ận, không rõ là gi/ận vì tôi phản bội hay gi/ận vì tôi bỏ trốn. Anh ta đã đích thân đ.á.n.h g/ãy chân phải của tôi.

"Đánh g/ãy chân em rồi, để xem em sau này chạy thế nào."

Anh ta vui gi/ận thất thường, người đ.á.n.h g/ãy chân tôi là anh ta, mà người mời chuyên gia từ nước ngoài về chữa trị cho tôi cũng là anh ta.

...

Trên eo bỗng bị một cánh tay gác lên, hơi thở đều đặn của Cố Bùi Nam đột ngột xuất hiện bên tai. Tôi cẩn thận hất tay anh ta ra, ngồi dậy. Khi ăn tối, tôi đã lén giấu một chiếc nĩa dưới gầm giường, trong lúc Quản gia dọn bát đĩa dường như không phát hiện ra.

Tôi bò xuống sàn, tìm thấy chiếc nĩa thép, nắm ch/ặt trong tay. Sau đó vòng sang bên cạnh Cố Bùi Nam. Lúc đ.â.m xuống, tôi gần như không một chút do dự. Nhưng vẫn không thành công. Cố Bùi Nam đột ngột mở mắt, đưa tay ra đỡ lấy.

Chiếc nĩa chỉ đ.â.m vào lòng bàn tay anh ta, m.á.u nhỏ xuống mặt Cố Bùi Nam. Anh ta trợn mắt nhìn tôi, gương mặt đầy vẻ tổn thương, "Em muốn... g.i.ế.c tôi sao?"

Giọng Cố Bùi Nam r/un r/ẩy, mắt ngân ngấn nước. Dáng vẻ u sầu đó cực kỳ giống những "đóa Bạch liên hoa" bị phụ bạc tình cảm trên phim. Nhưng anh ta không phải Bạch liên hoa, anh ta là á/c q/uỷ á/c đ/ộc, giỏi ngụy trang. Bộ dạng này không làm tôi thấy đ/au lòng, chỉ khiến tôi thêm buồn nôn.

Tôi thất vọng nhắm mắt lại. Rút chiếc nĩa ra, định quay về ngủ tiếp. Cố Bùi Nam đột nhiên như con ch.ó dại túm ch/ặt lấy cổ tay tôi: "Em h/ận tôi đến thế sao?"

Tôi có chút chán gh/ét, chẳng thèm ngoảnh đầu nhìn lấy một lần, "Tôi h/ận anh, chẳng phải anh đã biết từ lâu rồi sao?"

Cố Bùi Nam siết càng ch/ặt hơn. Trong lúc giằng co, tôi đứng không vững ngã xuống, chiếc nĩa theo quán tính đ.â.m về phía chính mình. Cố Bùi Nam hốt hoảng lao tới, đưa tay chặn chiếc nĩa lại. Bàn tay vốn đã bị đ.â.m thủng vài lỗ của anh ta lại thêm mấy vết thương mới.

"G.i.ế.c không được tôi, em liền muốn h/ủy ho/ại bản thân mình sao?" Cố Bùi Nam gi/ật lấy chiếc nĩa từ tay tôi, bộ dạng như vẫn chưa hoàn h/ồn.

Th/ần ki/nh! Vừa rồi chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi. Tôi chưa từng nghĩ vì một kẻ đi/ên như anh ta mà trừng ph/ạt bản thân mình. Nhưng khoảnh khắc này tôi chợt nhận ra, hình như nếu tôi thừa nhận lời anh ta nói thì Cố Bùi Nam sẽ càng đ/au khổ hơn.

Tôi lau vết m.á.u dính trên mặt, mỉm cười gật đầu, "Phải đấy, ở bên cạnh anh, thà để tôi c.h.ế.t đi còn hơn."

Cố Bùi Nam như con ch.ó bị giẫm phải đuôi. Anh ta cười lớn đầy đi/ên dại, bóp nghẹt cổ tôi: "Tôi làm em buồn nôn đến thế sao? Chiều nay cũng vậy, em thà để họ nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của mình cũng phải gọi Giang Tùy vào. Em gh/ét tôi, thích nó đúng không?"

Tôi t/át một phát vào mặt anh ta. Vẫn không hả gi/ận, tôi vung tay t/át tiếp vào bên mặt còn lại, "Đừng có phát đi/ên tùy tiện như thế, anh bị hội chứng siêu nam* à?" (*Gặp các vấn đề về cảm xúc, khó kiểm soát hành vi, dễ bị tăng động hoặc lo âu.)

Cố Bùi Nam bị đ.á.n.h nên nới lỏng tay đang bóp cổ tôi. Anh ta định nói gì đó, nhưng tôi không cho anh ta cơ hội lên tiếng. Tôi đạp mạnh vào n.g.ự.c anh ta, đ/á anh ta ra xa một chút, "Đây là nhà anh, nếu không phải ý của anh, sao quản gia dám để Giang Tùy lên được đây? Cố Bùi Nam, chẳng phải anh muốn người khác nhìn thấy cảnh tôi bị anh s/ỉ nh/ục sao? Tôi làm theo ý anh rồi đấy, anh còn ở đây diễn cái gì nữa?"

Cố Bùi Nam nhìn tôi, môi mấp máy: "Không phải, tôi chỉ muốn dọa em thôi, tôi không nghĩ như thế..."

Anh ta nghĩ thế nào, tôi không quản nổi và cũng chẳng muốn quản. Nhưng kết quả chính là như vậy. Tôi đã mệt rồi, không muốn tiếp tục phí lời với anh ta thêm nữa.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:14
0
13/04/2026 10:14
0
13/04/2026 10:14
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu