Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau ngày hôm đó, kế hoạch của chúng ta chính thức bắt đầu.
Qu/an h/ệ giữa ta và Tư Đồ Thiên Ẩn trông đã gần gũi hơn nhiều.
Thực ra dưới "uy quyền" của hệ thống thì vốn đã được coi là gần gũi rồi.
Nhưng muốn qua mặt được nó thì vẫn còn xa mới đủ.
Thế nên ta cũng liều mình luôn.
Hai người đi trên đường, ta liền đưa tay về phía hắn.
Khác với việc nắm tay như thường lệ. Đầu ngón tay chạm vào mu bàn tay hắn, ta hạ quyết tâm. Luồn tay qua, năm ngón tay nhẹ nhàng đan xen vào kẽ tay hắn, mười ngón đan ch/ặt.
Bước chân Tư Đồ Thiên Ẩn khựng lại một thoáng.
Nhưng rất nhanh, hắn cũng như không có chuyện gì xảy ra mà nắm ch/ặt lấy tay ta.
Hơi nóng không hiểu sao xộc lên mặt, ta liếc nhìn hắn một cái rồi vội cúi đầu cắm cúi bước tiếp. Chỉ là cảm giác mười ngón đan ch/ặt ấy làm sao cũng không thể phớt lờ được.
Cách xưng hô với hắn, ta cũng đổi từ "Thiên Ẩn huynh" thành "Thiên Ẩn ca ca", cảm thấy cách gọi sau nghe thân mật hơn.
Đêm đến lúc ngủ, ta nắm ch/ặt góc chăn, cứ băn khoăn mãi một hồi.
Khi vô tình quay đầu, liền thấy Tư Đồ Thiên Ẩn đang nằm bên cạnh bỗng xoay người, đối diện với ta. Hắn lên tiếng hỏi, giọng điệu gần như dịu dàng: "Không ngủ được sao?"
Ta là loài rồng ham ăn lười làm, sắp xếp cả ngày chỉ là ăn chơi ngủ nghỉ, Tư Đồ Thiên Ẩn đều biết cả. Cho nên lúc này thấy ta vẫn chưa ngủ, chắc là có chút ngạc nhiên.
Ta cũng xoay người nhìn hắn, chớp chớp mắt vài cái, tay dưới chăn đưa qua khều khều ngón tay hắn. Nhắc nhở hắn rằng ta sắp bắt đầu diễn kịch rồi.
Không ngờ rằng đầu ngón tay vừa chạm vào, Tư Đồ Thiên Ẩn đã tự nhiên nắm lấy tay ta.
Ta có chút bất ngờ, nhưng không ảnh hưởng đến việc diễn xuất. Nhỏ giọng mở lời: "Thiên Ẩn ca ca, ta hơi lạnh một chút. Có thể... ngủ trong lòng ngươi được không?"
Dưới ánh nến không mấy sáng sủa, ánh mắt Tư Đồ Thiên Ẩn d/ao động vài nhịp, như thể bị kinh ngạc. Nhưng rất nhanh, thần sắc hắn đã trở lại như thường. Thấp giọng đáp: "Được."
Ta mím môi, vô cùng ngại ngùng nhích người từng chút một, cho đến khi tay chạm vào lồng ngựk hắn.
Nghĩ rằng thế là đủ rồi, phải tiến hành từ từ, hơn nữa bắt một thẳng nam như hắn làm thế này cũng quả là làm khó hắn.
Nhưng ta vạn lần không ngờ tới, giây tiếp theo, bàn tay dưới chăn của hắn đã vòng qua eo ta. Dùng chút lực, liền kéo ch/ặt ta vào trong lòng.
Đầu đ/ập vào ngựk hắn, ta hơi mở to mắt, không dám cử động.
Giọng nói thanh lãnh vang lên trên đỉnh đầu: "Ngủ đi."
Trong đêm tĩnh lặng, cả hai đều không nói thêm lời nào.
Ta lắng nghe nhịp tim hỗn lo/ạn của chính mình, rồi chìm vào giấc ngủ sâu lúc nào không hay.
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook