Mùng một, người người đến chùa thắp hương nườm nượp.
Tôi khoác chiếc áo đạo sĩ lấy tr/ộm từ đạo quán của Tống Huyền Thanh, tay cầm ống thẻ, bày quán ngay cổng chùa.
Người qua đường liếc nhìn chằm chằm, đều cho rằng tôi đến đây cư/ớp việc làm ăn của họ.
Bỏ qua ánh mắt dò xét, tôi trải tấm vải vàng rộng dưới đất.
Trên đó viết ng/uệch ngoạc mấy chữ lớn: 【Hữu duyên giả rút thẻ, 100 tệ một lần, đoán sai hoàn trả gấp ngàn lần】.
"Thần thần quái quái, đạo sĩ bày quán ngay trong chùa à? Đại sư, người nhầm chỗ quay phim rồi chăng?"
"Đại sư ơi, thế nào mới gọi là hữu duyên? Đoán sai thật sự trả bù ngàn lần hả? Xem tôi có duyên không?"
"Trời ơi, vậy một người đoán sai là mất mười vạn à. Mấy thầy ki/ếm tiền dữ vậy sao?"
Tôi điềm nhiên đáp: "Đoán sai thì đương nhiên trả tiền. Chỉ cần ai trong các vị tung đồng xu ba lần đều ngửa cả, chính là hữu duyên với tôi."
Mười vạn tệ treo lơ lửng trước mắt khiến đám đông tranh nhau thử vận may.
Nhưng trớ trêu thay, đồng xu q/uỷ quái này rơi xuống đất chỉ toàn mặt sấp.
Tiếng thở dài n/ão nuột vang lên, ai nấy tiếc hùi hụi vì chẳng bắt được mẻ nào ngon.
Bình luận
Bình luận Facebook