8.
Sau khi thêm WeChat của Tần Duệ, tôi cảm thấy rụt rè trong giây lát, tự hỏi liệu mình có nên quấy rầy cuộc sống hiện tại của cô ấy hay không.
Khi tôi bị bệ/nh u/ng t/hư nặng và phải nằm liệt giường, ngày nào cô ấy cũng đến gặp tôi với đôi mắt sưng đỏ.
Sau này, tôi không muốn lãng phí những năm tháng cuối cùng ở bệ/nh viện nên Tần Duệ đã cùng tôi đi du lịch.
Chúng tôi ngồi trên đồng cỏ rộng lớn và ngơ ngác nhìn bầu trời đầy sao.
Cô ấy tựa đầu vào vai tôi, giọng nghẹn ngào nức nở: “Sau khi cậu rời đi, tớ sẽ lập tức tìm một người đàn ông để lấy chồng sinh con. Cậu phải nhớ đầu thao vào bụng tớ làm con gái của tớ đó. Tớ sẽ yêu thương cậu mãi mãi.”
Tôi nắm lấy cánh tay cô ấy lắc nhẹ: “Được rồi, chờ khi thời cơ đến, cậu nhất định phải yêu tớ thật nhiều nhé”.
Gặp lại nhau sau 20 năm, cô ấy không tin nổi mà che miệng và rơi nước mắt.
Tần Duệ ôm ch/ặt lấy tôi, nước mắt nóng hổi thấm vào áo tôi.
"Đồ dối trá, tại sao lâu như vậy cậu mới quay lại với tớ?"
Tôi nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy: “Cậu chỉ xem phim kinh dị cũng có thể sợ đến rơi nước mắt, tớ sợ khi tới tìm cậu sẽ doạ cậu phát ngất mất.”
Cô ấy tức gi/ận trả lời: "Đừng có mà nói nhảm, tớ rất dũng cảm đó."
Tần Duệ xịt xịt nước mũi, ôm mặt tôi xoa chỗ này xoa chỗ kia.
"Nhân tiện, sao cậu biết thằng nhóc đó là con của tớ?"
"Cố Kinh Xuyên bây giờ là bạn học của tớ đó."
Tần Duệ chậc lưỡi: "Cậu là bạn học của thằng bé, tớ là mẹ thằng bé, khoảng cách thế hệ này..."
Chúng tôi lại có những cuộc trò chuyện bất tận như trước đây.
Trong khi chúng tôi đang trò chuyện, cô ấy thậm chí còn nhất quyết kéo tôi về nhà cô ấy.
Tần Duệ lấy ra mấy tấm ảnh của Cố Kinh Xuyên khi còn nhỏ.
“Lúc đó tớ thực sự mong thằng bé là con gái, nhưng thật đáng tiếc…”
"Không sao đâu. Con trai cũng ổn mà. Nhìn thằng bé dễ thương quá."
“Tớ luôn muốn có thêm một đứa con nữa nhưng bố nó đã bí mật phẫu thuật triệt sản mà không nói cho tớ biết…”
“Còn không phải là khi sinh con cậu đã suýt phải đối mặt với tử thần và khiến chồng cậu sợ ch*t khiếp à.”
Cố Kinh Xuyên cầm quả bóng rổ xuất hiện ở cửa.
Tần Duệ vẫy tay với Cố Kinh Xuyên: "Cố Kinh Xuyên, con nhanh tới đây đi."
Cô ấy choàng tay qua vai tôi, trịnh trọng giới thiệu: “Đây là chị em tốt của mẹ, từ nay cô ấy sẽ là mẹ đỡ đầu của con.”
Khóe miệng Cố Kinh Xuyên gi/ật giật, không trả lời.
Tôi bật cười thật lớn khi nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng của hắn.
"Thôi, để yên cho thằng bé đi. Tính cách của nó từ nhỏ đã giống bố nó rồi. Thằng bé cực kỳ kiêu ngạo."
Tần Duệ kéo tôi dậy: “Đi thôi, tớ dẫn cậu đi thăm nhà tớ.”
Bình luận
Bình luận Facebook