Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đến lúc đó cả nhà đều chuyển qua, đứa cháu trai bảo bối của bà sau này cũng sẽ trở thành người thành phố, không còn ai dám gọi chúng là dân chân đất nữa.
Đây chẳng phải chuyện hưởng phúc hay sao?
Không thể không nói, Ngô Thúy Hoa tự thuyết phục bản thân quả thật vô cùng xuất sắc.
Tô Khai Xuân cũng gật đầu.
_ Quả thật là chuyện tốt.
Hai vợ chồng già lúc này hoàn toàn nghĩ cùng một hướng.
Chỉ có điều hai mươi đồng quả thật không ít.
Ngô Thúy Hoa thấp thỏm nói:
_ Lâm à, hay là bớt chút đi? Hai mươi đồng quả thật nhiều quá. Tiền trợ cấp của lão tam còn bị vợ nó chia mất hơn nửa rồi!
Tô Tùng Lâm biết rõ mẹ mình có tiền.
Dù sao cha anh ta và Tô Tùng Bách vừa mới đi làm về, rõ ràng đã nhận tiền công. Hơn nữa anh ta cũng nghe nói, phía vợ lão tam chỉ lấy một nửa tiền trợ cấp.
Trong tay bà già ít nhất vẫn còn hai mươi lăm đồng.
Tô Tùng Lâm cũng không cưỡng ép, chỉ lập tức đổi sang vẻ mặt tủi thân, thở dài thật mạnh.
_ Haiz, đó là nhà tập thể đấy. Con chỉ còn thiếu đúng một bước là được chuyển chính thức rồi. Chút tiền này tính là gì? Bao nhiêu người chen nhau đến vỡ đầu chỉ để tranh một suất chính thức. Xem ra con không tranh nổi người ta rồi.
Ngay giây sau, tẩu th/uốc của Tô Khai Xuân đã chọc vào người Ngô Thúy Hoa.
_ Con nó muốn làm chuyện đứng đắn, bà già này còn nghĩ ngợi cái gì? Còn không mau đưa tiền cho nó!
Hai mươi đồng thì tiếc thật.
Nhưng nghĩ tới căn nhà tập thể, Ngô Thúy Hoa càng không nỡ bỏ.
Bà ta nghiến răng, cuối cùng vẫn gật đầu.
_ Được, về nhà lấy.
Trừ năm đồng tiền bảo lãnh, bây giờ lại đưa thêm hai mươi đồng cho Tô Tùng Lâm, số tiền trợ cấp của Tô Tùng Niên coi như hoàn toàn sạch bách.
Đúng là ứng với câu nói xưa:
Thứ không thuộc về mình thì có cưỡng cầu thế nào cũng chẳng giữ được.
Lấy được tiền, Tô Tùng Lâm đương nhiên vui mừng khôn xiết, lập tức muốn trở lại thành phố, đến một bữa cơm ở nhà cũng chẳng muốn ăn.
Điều này khiến vợ anh ta, Trần Kim Hoa, oán gi/ận vô cùng, kéo lấy người không cho đi.
_ Đồ ch*t ti/ệt nhà anh! Mười ngày nửa tháng mới chịu về một lần, bây giờ khó khăn lắm mới về được, một đêm cũng không ở lại đã muốn đi rồi à?
Tô Tùng Lâm ôm đứa con trai b/éo m/ập của mình hôn lấy hôn để, sau đó mới rảnh tay véo nhẹ bàn tay vợ.
_ Em gấp gì chứ? Chờ anh chuyển chính thức, được phân nhà rồi, anh sẽ đón cả hai mẹ con lên thành phố hưởng phúc. Đến lúc đó Quang Diệu nhà chúng ta chính là người thành phố chính hiệu, còn em cũng thành bà lớn thành phố rồi. Em còn gì không hài lòng?
Chỉ vài câu đã dỗ Trần Kim Hoa vui đến lâng lâng.
Quả nhiên mắt nhìn người của cô ta vẫn tốt.
Ngay từ đầu đã chọn trúng lão nhị nhà họ Tô.
Lão đại chỉ là cái hồ lô c/âm, loại người sinh ra để làm trâu làm ngựa. Lão tam thì lại là q/uỷ đoản mệnh.
Trong ba chị em dâu, vẫn là số cô ta tốt nhất!
_ Được, vậy anh phải nhanh lên đấy. Em với con ở nhà chờ anh tới đón!
_ Yên tâm đi!
Tô Tùng Lâm vừa chuẩn bị rời đi thì lại bị ông già Tô gọi sang một bên, hai cha con thần thần bí bí đi ra ngoài.
Lúc này Trần Kim Hoa còn chưa biết là chuyện gì.
Đến tối cô ta mới hiểu.
Đại tẩu Chu Chiêu Đệ nhìn cô ta chẳng thuận mắt chút nào, hai vợ chồng ở phòng bên cạnh cãi nhau đến mức suýt lật tung cả nhà.
Hóa ra cha chồng còn lén nhét thêm cho Tô Tùng Lâm hai đồng.
Hai đồng này chính là tiền công mà hai cha con ki/ếm được.
Chẳng trách Chu Chiêu Đệ lại làm ầm lên.
Nhưng cô ta có làm lo/ạn cũng vô dụng.
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook