Bạn thân Long Ngạo Thiên của nam phụ phản diện

Bạn thân Long Ngạo Thiên của nam phụ phản diện

Chương 3

06/04/2026 18:29

Hệ Thống không phải nói khoác.

Long Ngạo Thiên quả nhiên là Long Ngạo Thiên.

Bảo ba ngày là đúng ba ngày, không thiếu một giây một phút nào.

Kết thúc rồi, Hệ Thống lập tức chạy tới: [Chủ nhân, không ổn rồi!]

Tôi úp mặt vào gối, cảm giác như đã ch*t đi một nửa.

Ông nội nó, ở thế giới trước nhảy lầu còn đỡ hơn cái này.

Tạ Thành cha nó là chó à?!

Hệ Thống vẫn còn đang chìm đắm trong tin x/ấu vừa nhận được.

Mặt mày ủ rũ: [Chủ nhân, tôi có tội, tôi không biết bản thân chủ nhân ở thế giới này lại có thể chất như vậy.]

[Tôi tưởng cái nhãn sinh tử chỉ là chiêu trò, ai ngờ chủ nhân thật sự có thể sinh con!]

Tôi nhếch mép, buông lời ch/ửi bới.

"Mày mà đến muộn thêm chút nữa, con nó đã biết gọi mày bằng chú rồi!"

Hệ Thống im bặt, co rúm một góc khóc nước mắt điện tử.

"Khóc khóc khóc, phúc khí đều khóc hết rồi!"

Tôi gắt gỏng: "Bị hành không phải mày, mày buồn cái đếch gì."

Hệ Thống hoàn toàn không ngạc nhiên trước vị trí của hai chúng tôi, chỉ lặng lẽ đ/au lòng.

[Cậu không hiểu đâu, bây giờ tôi cảm giác như nuôi con mèo mấy năm trời, cho nó đi chơi một vòng về bụng đã to đùng sản phẩm của mèo hoang rồi.]

[Biết thế này tôi đã triệt sản cho cậu từ trước.]

...

"Đm mày! Cút!"

Hệ Thống không cút, nó khóc một lúc rồi tự dỗ dành bản thân.

Lại lăng xăng chạy đến nói nhiệm vụ cho tôi.

Tóm lại một câu.

Chính là tôi phải sinh con cho Tạ Thành.

Hệ Thống vừa nói vừa phàn nàn: [Cậu không biết đâu, mấy ngày nay tôi nhìn thấy thịt là chóng mặt.]

[Lật vài trang lại chóng mặt một lần.]

[Ăn xong cũng chóng mặt một lần.]

[Thỉnh thoảng ra ngoài đi dạo, đ/á/nh bài với mấy thằng hệ thống khác, về cũng chóng mặt nữa.]

Tôi nghiến răng: "Đm nó là ngủ quên!"

Hệ Thống kinh ngạc: [Trời, không nói sớm.]

...

Trong lòng tôi thầm ch/ửi cả dòng họ nó mười tám đời.

Hệ Thống làm như không nghe thấy: [Tóm lại, chủ nhân hãy cố chịu đựng thêm chút nữa.]

[Đợi em bé chào đời, tôi sẽ đưa cậu ra khỏi nơi này, với năm tỷ tiền thưởng này, thế giới nào mà chẳng sống sung sướng.]

Tôi cắn ch/ặt ga giường.

Đm thật.

Tiền khó ki/ếm.

C*t khó nuốt.

Hệ Thống lại bỏ đi.

Lần này là chạy mất dép.

Tôi ch/ửi thực sự quá thậm tệ.

Nằm sấp mãi thật ngột ngạt, tôi chống eo, lật người nhẹ nhàng.

Cơn đ/au từ xươ/ng c/ụt bò dọc xươ/ng sống lên n/ão, hành hạ dây th/ần ki/nh mong manh.

Tôi rên rỉ đ/au đớn.

Ngẩng mặt lên gặp ngay đôi mắt đỏ ngầu.

Tạ Thành tỉnh dậy sớm hơn tôi.

Đúng hơn là thằng khốn này gần như chẳng ngủ chút nào.

Trong lúc tôi ngất đi hết lần này đến lần khác, hắn vẫn giữ nguyên phong độ.

Quả nhiên không hổ là Long Ngạo Thiên.

Mọi phương diện đều "ngạo thiên" như vậy.

Tạ Thành đưa tay sờ vào chăn: "Cổ chân còn đ/au không?"

Trời ơi đại ca.

Bây giờ còn là vấn đề cổ chân đ/au hay không sao?

Giờ tôi đến sợi tóc cũng đ/au này!

Tôi nhắm mắt, không thèm để ý hắn.

Tạ Thành không nghe được câu trả lời cũng không hỏi thêm.

Giây tiếp theo, tôi cảm thấy người nhẹ bẫng.

Chăn mất rồi.

Nhớ lại tội á/c tối qua của Tạ Thành, tôi phản xạ gi/ật lại.

"Đm cậu làm gì vậy, th/uốc của cậu không phải đã hết tác dụng rồi sao? Lại nữa là tôi ch*t thật đấy!"

Tạ Thành dễ dàng nắm lấy cổ tay tôi, giơ lên qua đầu.

Ép ch/ặt xuống.

Tôi lại một lần nữa bị hắn kh/ống ch/ế không nhúc nhích được.

Tạ Thành biểu cảm nghiêm túc, thái độ thành khẩn.

Nhưng tay lại làm chuyện khiến tôi n/ổ n/ão.

"Đừng sợ, tôi chỉ xem có hỏng hóc gì không."

Danh sách chương

5 chương
06/04/2026 18:29
0
06/04/2026 18:29
0
06/04/2026 18:29
0
06/04/2026 18:29
0
06/04/2026 18:29
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu