Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giang Thịnh quay ghế lại, ngồi vắt ngược lên thành tựa, hai tay khoanh lại đặt lên lưng ghế. Đôi chân dài ngoằng duỗi ra, suýt chạm tới chỗ tôi ngồi. Cậu ấy chống cằm, nhìn tôi nhồm nhoàm gặm bánh bao.
“Mấy người phương Nam các cậu đúng là thú vị thật. Người thì đẹp trai, ăn uống cũng cầu kỳ, đến bánh bao cũng phải chọn nhân ngọt.”
Tôi trừng mắt liếc cậu ấy một cái, mặt vẫn còn hậm hực vì bị đ/á/nh thức.
“Ai cầu kỳ chứ?”
“…Tôi. Chính tôi cầu kỳ.”
Giang Thịnh lập tức rụt tay về, nhanh nhẹn cầm ly sữa đậu nành, hai tay dâng lên như cúng tổ.
“Mời ngài, mời ngài. Bảo đảm đủ ngọt, ngài nhất định sẽ hài lòng.”
Tôi: ………
Nhận lấy ly sữa, tôi im lặng nhấp một ngụm.
Ừm… đúng là ngọt thật. Thế là lại uống thêm mấy ngụm nữa.
Giang Thịnh có một đặc điểm rất kỳ lạ — khả năng coi người khác như bạn thân từ tám đời trước. Mới quen nhau hai ngày, tôi đã được cậu ấy đối xử như tri kỷ, đến cả nhà tắm công cộng cũng nhất quyết kéo tôi đi cùng.
Tôi bám ch/ặt lấy cửa nhà tắm, mặt mày kháng cự như người sắp bị đem ra pháp trường.
“Đến cửa rồi mà cậu không vào à?”
Tôi lắc đầu như chong chóng.
Tôi thà tắm chung với m/a còn hơn với người thật. Hôm qua cũng phải đợi người ta đi gần hết mới dám vào.
“Sợ gì chứ? Không quen à?”
“Phương Bắc bọn tôi toàn thế này thôi, đừng có nhát gan thế. Hồi nhỏ cậu chưa từng dùng nhà vệ sinh không cửa bao giờ à?”
Không.
Nhà vệ sinh phương Nam chúng tôi đều có cửa.
Vả lại, cậu vừa nói đó là chuyện hồi nhỏ…
“Tôi nhát gan thật. Tôi không muốn vào.”
Kháng cự vô ích.
Cuối cùng tôi vẫn bị cậu ấy kéo thẳng vào trong.
Sau đó là một chuỗi hình ảnh mang tính hủy diệt thị giác. Đôi mắt tôi chịu tổn thương nghiêm trọng.
Giang Thịnh thản nhiên cởi đồ ngay trong phòng thay đồ. Ánh mắt còn vô tình liếc xuống.
Tốt.
Thêm một cú sốc nữa.
“Còn đứng đực ra đó làm gì?”
“Cởi đồ đi, vào tắm thôi.”
Giang Thịnh không ngừng giục.
Tôi hít sâu một hơi, nghiến răng liều mạng, cởi phăng quần áo rồi lao thẳng vào buồng tắm, hy vọng hơi nước và nước nóng có thể c/ứu rỗi chút lòng tự trọng cuối cùng.
Nhưng đó chỉ là tôi tự an ủi.
Bởi vì bên cạnh, Giang Thịnh còn trầm trồ:
“Tống Tuyên, sao cậu trắng thế? Như được đ/á/nh bóng ấy.”
Tôi: ………
“Cảm ơn lời khen.”
“Lần sau làm ơn đừng có cong lên.”
Tôi dùng tốc độ tắm nhanh nhất đời mình. Tắm xong liền quấn ch/ặt khăn, thở phào nhẹ nhõm bước về phía tủ đồ.
Còn Giang Thịnh thì… thản nhiên đi theo sau.
Mặc xong quần áo, vừa bước ra khỏi nhà tắm, tôi đã bị cậu ấy vòng tay kéo mạnh, suýt nữa thì ngã dúi vào ng/ực.
Giang Thịnh cười hì hì, nói phản ứng của "người phương Nam” như tôi dễ thương ch*t được, hẹn lần sau lại cùng đi tắm tiếp.
Tôi trợn mắt nhìn trời.
Cảm ơn.
Không bao giờ muốn tắm nữa.
Chương 13
Chương 9
Chương 9
Chương 15
Chương 12
7
Chương 11
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook