Chúng tôi không muốn làm phiền hai chị em nói chuyện riêng, một lúc sau, Phương Thiện dần bình tĩnh lại. Tôi kéo cô ấy ra gian cầu thang, kiểm tra kỹ lưỡng thì phát hiện kinh ngạc: sinh h/ồn kia đã biến mất.
"Kỳ lạ thật, chẳng lẽ nửa đường đã bỏ trốn? Hay cũng như m/ộ linh, ở lại nghĩa địa không theo ra?"
Tôi băn khoăn không hiểu, Phương Thiện lại xúc động ôm chầm lấy tôi.
"Kiều Mặc Vũ, cảm ơn cô! Chắc chắn chị tôi cũng đã chạy ra cùng chúng ta. Lúc nãy trò chuyện, chị ấy nói bị nh/ốt ở nơi âm u lạnh lẽo, mãi không tìm được lối ra. Sau khi nghe thấy tiếng chúng ta, không hiểu sao lại thoát được."
Phương Thiện dẫn chúng tôi gặp chị gái. Chị cô tên Phương Lộ, hai chị em giống nhau đến bảy phần. Chỉ có điều Phương Lộ phong thái nhút nhát hơn, nụ cười dịu dàng.
"Thật sự cảm ơn mọi người. Khi tôi xuất viện, mời các bạn đến nhà dùng cơm. Món cá hấp của tôi nấu cực đỉnh đấy."
Phương Thiện cũng gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, chị tôi nấu cá hấp ngon lắm, thầy khen không ngớt lời."
Trước mặt chị gái, hình tượng lạnh lùng trước đây của cô gần như biến mất. Cô nắm ch/ặt tay Phương Lộ, sốt sắng kể về những chuyện kỳ lạ trong hầm m/ộ.
Chúng tôi khéo léo rời đi. Tôi tìm giáo sư Chúc, đưa ảnh hai phù văn cho ông xem.
Ông nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, bỗng vỗ trán: "Tôi thật sự không biết cách vận dụng thuật Chúc Do, nhưng phù văn hình tam giác này... tôi từng thấy rồi!"
"Tôi có người anh họ, trước đây thường sang nhà chơi. Lúc nặn đất sét, anh ấy hay vẽ ký hiệu này. Chắc là ông nội lén dạy cho anh ta."
Giáo sư Chúc lấy điện thoại gọi một hồi, rồi tươi cười cúp máy: "Các cô có thể đến thành phố A tìm anh ấy. Nhưng địa chỉ cụ thể thì..."
Ông chà chà ngón tay: "Đó là một cái giá khác."
Tôi vội kéo giáo sư Chúc sang góc thương lượng. Một lát sau, mặt mũi ủ rũ quay lại chỗ Lâm Tân: "Ông ta đòi hai mươi vạn, đồ già không biết x/ấu hổ!"
Lâm Tân bình thản gật đầu: "Được, chuyển khoản qua WeChat cho cô."
Tiền từ trên trời rơi xuống, hehe, quẻ bói hôm nay đúng là linh nghiệm thật.
Chúng tôi ở Tứ Xuyên thêm hai ngày rồi chuẩn bị lên đường. Trước khi đi, Phương Thiện và chị gái đến tiễn.
Phương Thiện áy náy cười: "Tôi đưa ảnh bích họa cho thầy xem, thầy đang mải nghiên c/ứu, không thể đến tiễn mọi người được."
"Không sao, lần sau đến Nam Giang tìm tôi, Giang Hạo Ngôn lo cơm nước chỗ ở cho cậu." Tôi khoát tay đầy hào phóng.
Hai chị em đứng nhìn theo cho đến khi xe chúng tôi khuất dạng. Xe khởi động, tôi ngoảnh lại nhìn qua cửa kính. Phương Lộ vẫn dán mắt vào tôi.
Cô ấy kéo nhẹ khóe miệng, đôi mắt đờ đẫn, từ từ nở một nụ cười q/uỷ dị hướng về phía tôi.
"Tạm biệt!"
Xa dần, hai bóng người chìm vào hư không. Chỉ còn nụ cười đầy ám ảnh ấy đọng mãi trong tâm trí tôi, lâu ngày không tan.
HẾT PHẦN NÀY.
Bình luận
Bình luận Facebook