HỒN KIẾM PHƯỢNG HOÀNG

HỒN KIẾM PHƯỢNG HOÀNG

Chap 10

13/04/2026 11:23

23.

Nghe ta nói xong những điều này, Quý Liễm Xuyên càng trở nên đi/ên cuồ/ng hơn.

Lão ta không ngừng nói không thể nào. Hai mắt đỏ ngầu, giống như La Sát dưới Địa ngục: "Không thể nào! Một kẻ ng/u ngốc thậm chí còn từ bỏ cả việc phi thăng, làm sao có thể từ cái c.h.ế.t để bắt đầu bày mưu tính kế?"

"Ha ha ha ha ha ha, nhưng cho dù nàng ta đã bày mưu tính kế thì đã sao? Các ngươi biết hết tất cả rồi thì sao? Ta đã hấp thụ bốn vòng sức mạnh Phượng hoàng, cách phi thăng chỉ còn một bước, ta chỉ cần thành tiên rồi, các ngươi có thể làm gì được ta?"

Phong Hoa vẫn luôn im lặng. Lúc này liền đứng ra, một câu phong yết hầu (làm người khác không thể nói lại được): "Hấp thụ bốn vòng thì không thể phi thăng, ngươi vẫn chưa nhận ra điều gì sao?"

Là Tông chủ, lão ta hiểu rõ quy luật phi thăng hơn ai hết. Người có thiên phú để phi thăng, chẳng qua chỉ là mượn một làn gió Đông từ sức mạnh Phượng hoàng, trong chớp mắt liền có thể hoàn thành Vũ hóa (trở thành tiên).

Còn người không có thiên phú đó, ví như chính Quý Liễm Xuyên. Cho dù có hấp thụ mười vòng, hai mươi vòng, cũng vẫn sẽ luôn thiếu một hơi.

Phong Hoa một câu nói đã thức tỉnh lão ta. Khoảnh khắc này, e rằng đã đến lúc ki/ếm tâm của Quý Liễm Xuyên tan vỡ.

Lão ta cười đi/ên dại: "Không thể nào, ta hấp thụ thêm chút khí vận nữa, nhất định sẽ được!"

Ta nhíu mày, nhớ lại cuộc sống khó khăn và đ/au khổ của bách tính ở gần đây. Hèn chi mọi người sống khổ như vậy, hóa ra là có người đã hút sạch khí vận của họ.

"Quý Liễm Xuyên, đừng giãy giụa nữa, hãy l/ột sạch tất cả khí vận đã hấp thụ, trả lại cho bách tính dưới núi!"

Nghe thấy câu này, như thể giẫm phải đuôi chuột của lão ta: "Không thể nào!" Giọng lão ta trở nên the thé: "Ta không trả! Khí vận thiên hạ có số lượng nhất định, nếu không lấy đi khí vận của những kẻ phế vật đó, ta làm sao có thể đắc đạo phi thăng?"

"Thành vương bại khấu (người thắng làm vua, kẻ thua làm giặc), ta có thể lấy được, đó là của ta! Của ta!"

"Không biết hối cải!" Ta gi/ận dữ quát, trực tiếp phối hợp cùng Phong Hoa và Phù Hồng kẹp hai bên, treo cả người Quý Liễm Xuyên lên.

Vì lão ta không chịu chủ động trả lại, nên ta chỉ có thể giúp lão ta một tay. Chẳng qua là sẽ có chút đ/au đớn mà thôi.

24.

Chúng ta khóa Quý Liễm Xuyên trong trận pháp.

Trận pháp này sẽ từng chút một l/ột đi những khí vận mà lão ta đã hấp thụ, rồi liên tục truyền lại cho bách tính dưới núi.

Cho đến khi thức hải của Quý Liễm Xuyên khô cạn, và khí vận đã được trả lại hoàn toàn.

Làm xong trận pháp, ta ngẩng đầu nhìn Phong Hoa và Phù Hồng. Không nói một lời, lấy Minh khế ra, tự mình giải khế ước.

Chỉ trong chớp mắt, khế văn (văn tự khế ước) giữa lông mày của hai người nhấp nháy, từ đó không còn bị ta trói buộc nữa.

Mục đích ban đầu của chúng ta khi kết lập khế ước đều không đơn thuần. Ta muốn mượn sức mạnh của họ để đoạt lấy vị trí đứng đầu, đi vào cấm địa. Còn họ muốn dựa vào tâm pháp của ta để đi ra khỏi vực sâu.

Nhưng mười năm trôi qua, chúng ta cùng nhau vượt núi, lội sông. Nhìn Ngân hà trải dài khắp trời trên thảo nguyên vô tận. Mọi âm mưu tính toán, sớm đã tan biến trong làn gió nào đó rồi.

Ta giả vờ thoải mái, cười nói: "Hai người đã ở bên ta mười năm, giờ cũng nên đi tìm chính mình rồi. Hôm nay chính là ngày Phượng hoàng niết bàn, đi đi, ta muốn xem hào quang rực rỡ nhất trên thế gian này là như thế nào!"

Hai người nhìn nhau, rõ ràng là có chút không muốn đi.Ta đành phải một tay đẩy một người, đưa họ đến bên vách núi: "Nhanh lên nào Tiểu Phượng hoàng của ta, đến lượt các ngươi tái sinh rồi!"

Hai người đồng loạt, cùng nhau quay đầu lại ôm ta. Một cái ôm thật lâu và nặng trĩu. Rồi lại quay người, kiên quyết bay về phía h/ài c/ốt của chính mình.

Thần h/ồn Phượng hoàng quy vị (trở về vị trí). Bộ h/ài c/ốt bao phủ những dãy núi trùng điệp phát ra ánh sáng kinh người.

Một tiếng Phượng hoàng hót vang trời, gọi đến cầu vồng trên chín tầng mây. Bộ h/ài c/ốt trải dài hàng chục dặm, hóa thành một biển hoa đỏ rực nở khắp núi.

Đúng lúc Mặt trời lặn, Phượng hoàng như một tia hào quang lộng lẫy, bay thẳng lên trời cao, nhuộm cả bầu trời đỏ như lửa.

Nơi này có phong ấn ngăn cản, người bình thường sẽ không biết đây là Phượng hoàng niết bàn. Nhưng vào giây phút này, lại có vô số người lao động ngẩng đầu nhìn về phía vệt mây đỏ rực rỡ kia.

Phát ra tiếng tán thưởng chân thành: "Đẹp quá!"

25.

Rất lâu trước đây, ta là Ki/ếm khách có thiên phú đệ nhất.

Mười năm trước, ta là Ki/ếm khách đầu tiên bị bội ki/ếm của mình làm trọng thương.

Bây giờ, ta trở thành Ki/ếm khách đứng đầu đầu tiên không kết lập ki/ếm khế với bất kỳ thanh Thần ki/ếm nào.

Hình như càng ngày càng tồi tệ hơn rồi.

Nhưng không sao, ta đã trở thành Đại trưởng lão của Thánh Ki/ếm Tông.

Không. Nói đúng hơn, thì đã không còn là Thánh Ki/ếm Tông nữa rồi.

Ta đã công bố những chuyện x/ấu xa của Thánh Ki/ếm Tông cho thiên hạ.

Không những dẫn dắt bách tính đ/ập nát từng ngôi đền thờ của những Ki/ếm tiên dựa vào sức mạnh Phượng hoàng và khí vận để phi thăng.

Mà còn tiến hành một cuộc đại thanh tẩy (thanh lọc lớn) tất cả đệ tử trong tông môn.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 11:23
0
13/04/2026 11:23
0
13/04/2026 11:23
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu