PHÍ KHÁM CỦA BETA KHÔNG BAO GỒM DỖ DÀNH

PHÍ KHÁM CỦA BETA KHÔNG BAO GỒM DỖ DÀNH

Chương 30: HẾT

13/04/2026 10:08

Có một buổi tối, tôi đang dọn dẹp giá sách thì từ trong trang kẹp của một cuốn tài liệu rơi ra một tờ giấy. Chữ của Bùi Chinh, viết bằng tay trái, ng/uệch ngoạc xiêu vẹo: [Thịt kho cũng không tệ.]

Tôi ngồi xổm trước giá sách, cầm tờ giấy đó nhìn một hồi.

"Cái gì thế?" Bùi Chinh ló đầu ra từ phòng bếp, tay vẫn còn cầm xẻng nấu ăn.

"Một món đồ cổ."

Anh bước tới, cúi đầu nhìn một cái rồi khựng lại, "Em còn giữ à?"

"Ừm."

"Chuyện từ đời nào rồi."

"Từ hồi anh nằm viện đấy."

Anh nhìn tờ giấy nhỏ, rồi lại nhìn tôi, biểu cảm rất phức tạp, "Lúc đó em đã…"

"Lúc đó chẳng nghĩ gì cả." Tôi kẹp tờ giấy lại vào trang sách, "Chỉ là không vứt đi thôi."

"Tại sao không vứt?"

Tôi ngẫm nghĩ một chút, "Đại khái là thấy một người bị thương xuyên qua vai phải mà lại dùng tay trái nắn nót viết từng chữ một thế này, vứt đi thì không hợp lẽ cho lắm."

Anh im lặng vài giây, "Chỉ vì thế thôi sao?"

"Chỉ vì thế thôi." Tôi đặt cuốn sách lại lên giá rồi đứng dậy. "Nồi của anh kìa."

"Cái gì?"

"Khét rồi."

Anh xoay người lao vào bếp, vang lên tiếng xẻng va chạm với chảo sắt, xen lẫn một câu cảm thán hạ thấp giọng, chẳng mấy phù hợp với quân hàm của anh. Tôi đứng trước giá sách, nghe động động tĩnh trong bếp, khóe miệng khẽ động đậy.

Co thắt cơ thôi.

Món thịt kho tàu hôm đó bên dưới có một lớp ch/áy đen, anh lật mặt ch/áy xuống dưới đĩa, tưởng tôi không nhận ra. Tôi nhìn ra rồi, nhưng không nói.

Ăn cơm xong, anh rửa bát, tôi lau bàn. Ngoài cửa sổ trời mưa nhỏ, không lớn, tí tách tí tách, tiếng rơi trên bậu cửa sổ rất khẽ.

"Tống Dã."

"Ừm."

"Em có từng nghĩ về chuyện sau này không?"

"Sau này là bao giờ?"

"Thì là... sau này thôi."

Tôi giặt sạch khăn lau, vắt lên vòi nước, "Chưa từng nghĩ tới."

Anh tắt nước, quay người tựa vào bồn rửa bát, nhìn tôi, "Anh thì có nghĩ."

"Nghĩ gì thế?"

"Nghĩ nhiều thứ lắm." Anh nói, "Nhưng tóm gọn lại thì chỉ có một điều."

"Điều gì?"

"Có em ở đây."

Tôi nhìn anh. Ánh đèn phòng bếp màu vàng ấm áp hắt lên người anh, hắt lên những bát đĩa được rửa sạch sẽ sau lưng anh, hắt lên chậu trầu bà chuyển từ văn phòng bệ/nh viện về đặt trên bậu cửa sổ. Chậu trầu bà lớn rất nhanh, trông tinh thần hơn hẳn hồi ở văn phòng. Đại khái là vì Bùi Chinh tưới nước chăm hơn tôi, hơn nữa anh còn biết bón phân cho nó.

"Bùi Chinh."

"Ừm."

"Em cũng chưa từng nghĩ về sau này."

"Ừm."

"Nhưng nếu sau này cũng tương tự như bây giờ." Tôi lau khô nước trên tay, "Thì rất tốt."

Anh đưa tay ra, tôi đặt tay mình vào đó. Lòng bàn tay áp sát lòng bàn tay, ngón tay đan vào nhau, giống như mọi lần trước đó. Nhưng mỗi một lần dường như đều là lần đầu tiên.

Sau này thi thoảng tôi cũng nhớ về những chuyện kiếp trước. Không phải cố ý nghĩ tới, mà là vào một khoảnh khắc nào đó đột nhiên xẹt qua.

Ví dụ như khi rửa tay, thi thoảng vẫn sẽ chà xát thêm một lần. Bùi Chinh có chú ý thấy, nhưng không hỏi, chỉ đưa cho tôi một chiếc khăn khô sau khi tôi rửa xong.

Ví dụ như khi tăng ca viết bệ/nh án đến tối muộn, tim sẽ đột nhiên đ/ập nhanh một nhịp. Không phải vấn đề tim mạch, mà là tiếng vang của ký ức. Cái ý nghĩ "gồng thêm chút nữa là xong thôi" sẽ nảy ra, rồi bị một ý nghĩ khác đ/è xuống - ở nhà có người đang đợi.

Ví dụ như thi thoảng đi qua hành lang bệ/nh viện, cái kiểu hành lang hun hút chỉ có tiếng bước chân ấy, sẽ nhớ lại lần cuối cùng mình ngã xuống. Nhưng khi nhớ lại, tôi không còn sợ hãi nữa. Bởi vì ở cuối hành lang này, đã có người đứng đợi.

Có một sáng cuối tuần, tôi thức dậy rất sớm, trời còn chưa sáng. Bùi Chinh vẫn đang ngủ, hơi thở đều đặn, anh nằm nghiêng, một bàn tay đặt lên gối bên phía tôi. Không phải đặt lên người tôi, mà là đặt trên gối. Khi ngủ anh có thói quen này, tay sẽ vô thức vươn về phía tôi. Có khi chạm vào cánh tay tôi, có khi chạm vào gối, có khi chẳng chạm vào cái gì, cứ thế vươn ra.

Tôi từng hỏi anh tại sao. Anh bảo: "Để x/á/c nhận em vẫn ở đây."

Tôi hỏi: "Em đi đâu được chứ?"

Anh nói: "Anh biết em sẽ không đi, nhưng cái tay thì nó không biết."

Tôi không hỏi thêm nữa.

Sáng hôm đó tôi nằm trên giường, nhìn một tia nắng nhạt xuyên qua khe rèm cửa, nghe tiếng thở của anh, cảm nhận ngón tay anh đặt bên rìa gối, cách vai tôi khoảng 3cm. Là 3cm. Rất gần.

Tôi đưa tay qua, chạm nhẹ vào đầu ngón tay anh. Ngón tay anh khẽ động đậy, nắm lấy tay tôi ngay trong giấc ngủ. Lực nắm rất nhẹ, lỏng lẻo, giống như đang nắm một thứ gì đó có thể bay đi bất cứ lúc nào. Nhưng tôi sẽ không bay mất. Tôi chẳng đi đâu cả.

Trời bên ngoài đang sáng dần lên. Tôi nhắm mắt lại, trong lòng bàn tay anh, lại ngủ thêm một lát nữa.

Giấc ngủ ở kiếp này tốt hơn kiếp trước rất nhiều. Không phải vì giường trở nên êm ái hơn, không phải vì không cần trực đêm nữa. Mà là vì khi tỉnh giấc, bên cạnh đã có một người. Chẳng cần phải làm gì cả, chỉ cần biết có người ở đó là được rồi.

Lời anh nói, cuối cùng tôi cũng đã hiểu.

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web Dammy ạ:

SẾP TỔNG HÓA RA LÀ BẠN GIƯỜNG CỦA TÔI

Tôi là người song tính. Cũng bởi nhu cầu cơ thể khá lớn, tôi đã lên ứng dụng tìm cho mình một "bạn giường" cố định.

Chẳng thể ngờ ngay lần hẹn đầu tiên đã trúng số đ/ộc đắc.

Người đàn ông kia sở hữu cơ bụng tám múi, eo thon chân dài, gương mặt ẩn sau chiếc mặt nạ hồ ly đen, phong tình quyến rũ không lối thoát.

Trên giường, miệng lưỡi anh ta ngọt xớt, nào là "bé cưng", nào là "bà xã", lời lẽ ái muội bay đầy trời.

Về sau, trong một buổi họp, tôi tranh thủ lúc sếp không để ý để lén gửi tin nhắn cho anh ta.

Nào ngờ, chiếc điện thoại đặt trên bàn họp của vị sếp tổng kia lại vang lên tiếng thông báo quen thuộc...

... Đó chính là điện thoại của cấp trên tôi.

Chương 1:

1.

"Muốn thêm hiệp nữa không?"

Tôi cố nén cơn mỏi nhừ nơi thắt lưng và vùng bụng, lắc đầu đẩy anh ta ra, "Không làm nữa đâu."

"Mai còn phải đi làm." Giọng tôi có chút khàn đặc vì đã rên rỉ suốt cả đêm. Tôi khẽ ho vài tiếng, một bàn tay với những khớp xươ/ng rõ ràng đưa ly nước đến tận môi tôi.

Tôi nương theo tay anh ta uống vài ngụm. Từ góc mắt, tôi thoáng thấy trên khối cơ bụng săn chắc của Kỳ Lâm có vài vết cào đỏ chót do chính tay mình để lại. Vành tai tôi lại bắt đầu nóng bừng.

Kỳ Lâm thực sự là một bạn giường tuyệt vời, chỉ là trên giường anh ta hơi á/c liệt một chút. Kiểu người miệng thì dỗ dành ngọt ngào nhưng hành động thì chẳng chịu dừng lại bao giờ. Đêm qua vì thực sự không chịu nổi nữa, tôi mới vươn tay cào anh ta... lực tay cũng chẳng nhẹ nhàng gì cho cam.

Tôi vén chăn lên, nhìn quanh vùng khuyên rốn của mình toàn là những vết hôn nông sâu đan xen, khẽ bĩu môi. Anh ta cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Cái khuyên rốn này tôi mới xỏ gần đây thôi.

Lúc đó Kỳ Lâm còn cười trêu: "Chỉ có mấy đứa trẻ hư mới xỏ khuyên kiểu này."

Tôi cứng miệng: "Tôi không phải trẻ hư."

"Trẻ hư tôi cũng thích." Giọng anh ta khàn khàn: "Rất đẹp. Tôi rất thích, cả người em chỗ nào tôi cũng thích."

Đúng là cái đồ dẻo miệng. Tình thoại nói ra cả rổ.

Ngoảnh mặt lại, tôi thấy Kỳ Lâm đã mặc quần áo chỉnh tề. Những dấu vết tình ái được lớp vải che khuất, trông anh ta lúc này mang đậm phong vị của một tên "vẻ ngoài tri thức, bên trong bại hoại".

Anh ta cúi người xuống, khẽ vê nhẹ vành tai tôi: "Hẹn lần sau nhé, thỏ con."

Tôi còn chưa kịp mở lời, một nụ hôn đã rơi xuống.

"Hẹn lần sau."

Cửa phòng khép lại, tôi tháo chiếc mặt nạ thỏ đã đeo suốt một đêm ra, đặt bên cạnh gối.

2.

Cơ thể tôi ngay từ khi sinh ra đã không giống với người thường.

Tôi là người song tính. Thế nhưng, tôi chưa từng cảm thấy tự ti về cơ thể mình. Chính vì vậy, tôi vẫn duy trì các mối qu/an h/ệ xã hội và yêu đương bình thường. Cho đến khi người bạn trai cũ biết được bí mật của tôi, anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt gh/ê t/ởm tột độ, "Cái loại quái t.h.a.i chẳng nam chẳng nữ, Giang Niên, cậu thật kinh t/ởm."

Kể từ đó, tôi bắt đầu sợ hãi chuyện yêu đương. Nhưng vì nhu cầu sinh lý của cơ thể khá mạnh mẽ, bạn bè đã giới thiệu cho tôi tải ứng dụng hẹn hò này.

Ban đầu tôi không ôm hy vọng gì nhiều, vì người trên đó đa phần đều chẳng bình thường chút nào. Tin nhắn gửi đến hàng ngày nếu không phải đòi xem cái này thì cũng là đòi xem cái kia. Ngay lúc tôi chuẩn bị xóa ứng dụng, tôi vô tình nhìn thấy ảnh đại diện của một người dùng. Đó là một bàn tay rất đẹp, các khớp xươ/ng rõ ràng, đặt hờ hững đầy nam tính.

Như bị m/a xui q/uỷ khiến, tôi quẹt sang trái, nhấn chọn quan tâm. Rất nhanh sau đó, chúng tôi ghép đôi thành công.

Chúng tôi trò chuyện vài ngày, không ngờ lại vô cùng hợp cạ. Lần đầu gặp mặt, tôi cực kỳ căng thẳng vì cơ thể khác biệt của mình. Tôi sợ lại phải nhìn thấy ánh mắt chán gh/ét, bài xích từ đối phương.

Tôi lắp bắp nói: "Phía dưới của tôi không giống người bình thường cho lắm, anh... có muốn xem thử không?"

Anh ta khẽ đáp: "Có thể chứ?"

Tôi bị ánh mắt chân thành của anh ta làm cho ngượng ngùng, cả người nóng hừng hực.

Cứ ngỡ buổi hẹn này chắc cũng tan thành mây khói, nào ngờ anh ta bỗng nhiên bế thốc tôi đặt lên đùi. Giọng nói trầm thấp khàn đặc vang lên: "Rất đẹp. Tôi rất thích."

Chúng tôi cực kỳ hòa hợp trong chuyện ấy. Thế là từ đó về sau, cả hai đều ngầm hiểu mà tiếp tục duy trì mối qu/an h/ệ này.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:08
0
13/04/2026 10:08
0
13/04/2026 10:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu