Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Trai thẳng yêu thầm tôi
- Chương 11
Khi tôi trở về ký túc xá, quả nhiên Lục Thẩm không có ở đó.
Tôi kéo ngăn kéo, nhìn chằm chằm vào món quà sinh nhật đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Trong lớp giấy gói trắng tinh kia ch/ôn giấu trọn vẹn tấm chân tình của tôi.
Lồng ng/ực như có ngọn lửa âm ỉ ch/áy, bứt rứt khó chịu lại còn nóng rực đến khó thở.
Mãi đến khi đèn tắt, Lục Thẩm mới trở về.
Tôi nằm trên giường lắng nghe tiếng hắn đ/á/nh răng rửa mặt.
Nghe tiếng hắn trèo lên giường, nghe cả tiếng chăn đệm xào xạc khi hắn trở mình.
Rõ ràng chỉ cách có một tấm vách, giờ đây lại cảm thấy xa vời vợi.
Tôi mơ màng nghĩ lung tung. Vô thức tầm mắt đã nhòe đi.
Giữa mớ hỗn độn trong đầu chợt lóe lên điều gì, tôi gi/ật mình tỉnh giấc.
Cả ký túc xá chìm trong bóng tối.
Tôi mò mẫm trèo xuống giường, vớ lấy chìa khóa và áo khoác rồi hối hả chạy ra ngoài. Ba bước nhảy thành hai bước lao xuống cầu thang.
Giữa hành lang tĩnh lặng bỗng vang lên giọng Lục Thẩm: "Đi đâu thế?"
Tôi quay phắt lại, thấy hắn đứng trên bậc thang.
Ánh đèn sau lưng in bóng dáng thẳng tắp, nhưng tôi không nhìn rõ khuôn mặt đối phương.
Mũi tôi cay cay, thật không ra gì. Tôi biết rõ hắn nhất định nghe thấy tiếng tôi trèo xuống giường nên mới không yên tâm mà đi theo.
Con người hắn luôn như thế.
Chính vì thế mới khiến tôi... khiến tôi mãi không dứt được ảo tưởng.
Lục Thẩm mặt lạnh theo sát tôi đến tòa thí nghiệm. Chỉnh sửa lại số liệu sai sót do tôi lơ đãng ban ngày.
Con đường trường rộng thênh thang chỉ còn lại hai chúng tôi.
Tiết đầu thu se lạnh, ít nhất tôi còn khoác thêm áo ngoài.
Hắn chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ mỏng manh.
Tôi níu tay áo hắn: "Lục Thẩm."
Hắn mím ch/ặt môi nhìn tôi, không nói gì.
Tôi hạ giọng nũng nịu: "Đừng gi/ận nữa được không?"
Trong màn đêm, vẻ lạnh lùng trên mặt hắn từ từ tan biến.
Hắn đặt tay lên gáy tôi, giọng vừa bực dọc vừa bất lực: "Về thôi, lạnh ch*t đi được."
Chương 6
Chương 7
Chương 13
Chương 7
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook