MẸ TÔI VÀ CÔ CON GÁI XÁC SỐNG CỦA BÀ

MẸ TÔI VÀ CÔ CON GÁI XÁC SỐNG CỦA BÀ

Chương 1

14/04/2026 15:27

1.

Lúc mẹ tôi, Vương Hồng Mai, nhặt được tôi. Tôi đã biến thành x/á/c sống được ba ngày rồi.

Bà đi làm ăn xa nhiều năm, năm nay cuối cùng cũng về thôn.

Hôm đó Mặt Trời chói chang đến gay gắt, mẹ tôi xách cái giỏ tre ra đồng hái rau. Bà thấy tôi đang nằm úp dưới gốc cây cổ vẹo cũ kỹ, gặm một con quạ c.h.ế.t. Phần sau gáy của tôi khuyết hẳn đi một mảng lớn.

"Náo Náo, sao con lại ngủ say ở đây?" Mẹ tôi ba bước thành hai, chạy vội đến.

Bà túm lấy cổ áo sau của tôi, "Đất bẩn thế này, mau dậy đi!"

Trong cổ họng tôi phát ra những âm thanh khó phân biệt. Tôi quay đầu lại, toan c.ắ.n bà.

Mẹ tôi nhanh tay lẹ mắt, bà rút một cây hành lá lớn từ trong giỏ ra, nhét thẳng vào miệng tôi, "Lại lén ăn quà vặt à, về nhà ăn cơm!"

Mẹ tôi kéo tôi đi về nhà. Tôi lảo đảo, loạng choạng bước theo. Cây hành lá trong miệng tôi rơi mất một nửa.

Dì Trương đi ngang qua, mới thấy tôi cách mười mét đã hét toáng lên rồi chạy biến.

Mẹ tôi còn lẩm bẩm: "Cái cô Trương này, nhìn thấy con gái mình mà cứ như thấy m/a ấy!"

Về đến nhà, mẹ tôi ấn tôi ngồi xuống cái ghế đẩu. Bà lấy khăn ướt lau mặt cho tôi. Da tôi đã ngả sang màu xanh tím, lòng trắng mắt đã biến thành màu vàng đục.

"Cái con nhỏ này, lại lén dùng kem BB của mẹ rồi phải không? Trét lên mặt trông như người c.h.ế.t ấy!" Mẹ tôi dùng sức cọ mặt tôi, cọ rơi một mảng da thối, "Cái loại phấn nền gì mà chất lượng kém thế này, bị rụng cám hết rồi!"

Tôi há miệng muốn c.ắ.n bà. Mẹ tôi tiện tay nhét một miếng thịt lạp vào miệng tôi, "Đừng có quậy, mẹ chải đầu cho con."

Bà cầm chiếc lược gỗ lên, chạm vào cái đầu bị sứt mẻ của tôi, bà sững người một chút, "Cái kiểu đầu này... Bà nội con cho con nằm sao mà bẹt đầu rồi, cũng á/c quá đó, cả sau gáy cũng bị lõm vào."

Bà xoa xoa chỗ lõm, "Giờ trong thành phố người ta chuộng kiểu đầu này lắm, gọi là gì ấy nhỉ? À, đỉnh đầu cao, gương mặt cao cấp."

Buổi tối ăn cơm, mẹ tôi xào một đĩa rau xanh. Tôi không thèm đụng đến, chỉ chăm chú gặm thịt sống.

Mẹ tôi tức đến nỗi đ/ập bàn, "Kén ăn! Toàn ăn thịt không ăn rau, y như cái nết của ba con."

Bà vớt một miếng thịt heo muối từ trong hũ ra ném cho tôi, "Ăn đi, ăn đi, sớm muộn gì cũng m/ập lên thôi."

Ban đêm tôi lén ra ngoài muốn c.ắ.n người. Mẹ tôi cầm chổi xua tôi quay về, "Nửa đêm nửa hôm chạy ra ngoài làm gì, bị b/ắt c/óc thì làm sao?"

Bà tìm một sợi dây thừng buộc tôi vào đầu giường, "Ngủ đi."

Sáng hôm sau.

Chú Lý hớt hải chạy đến gõ cửa: "Hồng Mai! C.h.ế.t rồi! Cả thị trấn biến thành quái vật ăn thịt người hết rồi!"

Mẹ tôi đang may khẩu trang cho tôi, vì tôi vẫn cứ muốn c.ắ.n bà. Bà may ba lớp vải bông lại với nhau, bên trong còn lót thêm vỏ quýt đã phơi khô.

"Nói linh tinh gì đấy, quái vật nào?" Bà không ngẩng đầu lên, "Có phải nhà chú lại mở phim kinh dị rồi không?"

"Tôi nói thật đấy! Ê! Náo Náo nó..." Chú Lý chỉ vào tôi.

Tôi đang nhe răng gầm gừ với chú ấy. Mẹ tôi vỗ một cái vào sau gáy tôi: "Hỗn hả, chào chú Lý đi!"

Tôi "áo" lên một tiếng, chú Lý sợ hãi lùi lại ba bước.

Mẹ tôi vẫn lải nhải: "Con bé này dạo này đến tuổi nổi lo/ạn, thấy ai cũng muốn cắn. Tôi làm cho nó cái khẩu trang này, chú có muốn không? Làm cho thằng Ngưu Vượng nhà chú một cái luôn nhé?"

Chú Lý chạy trối c.h.ế.t như chạy thoát mạng.

Mẹ tôi ngày nào cũng ép tôi uống t.h.u.ố.c Bắc, Nhân Sâm, Phụ Tử củ từ rễ nhánh của cây ô đầu cứ thế mà cho tôi ăn không ngừng, ngày nào cũng xông Ngải C/ứu cho tôi.

Thật không ngờ, tôi lại dần dần ngoan ngoãn trở lại.

Ngày thứ bảy kể từ khi t.h.ả.m họa x/á/c sống bùng phát. Chỉ còn duy nhất thôn chúng tôi là còn người sống sót ở khu vực lân cận.

Mẹ tôi vẫn đi làm đồng như thường lệ, tưới nước bón phân cho rau. Tôi đi theo bà loanh quanh ngoài ruộng. Dọa cho những con x/á/c sống muốn tiếp cận đều phải chạy mất, hình như chúng rất sợ tôi.

"Náo Náo à, giúp mẹ bắt sâu đi!" Mẹ tôi chỉ vào con sâu xanh trên cây cải trắng.

Tôi tóm lấy nó, nhét thẳng vào miệng, nhai răng rắc.

"Ôi chao, nhả ra!" Mẹ tôi banh miệng tôi ra xem.

Nó đã trôi tuột vào bụng tôi rồi.

Buổi trưa ăn cơm, mẹ tôi đựng rau xào vào hộp cơm. Lại c/ắt riêng một đĩa thịt cho tôi, "Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn."

Bà nhìn tôi ăn ngấu nghiến, thở dài: "Con gái gì mà cái tướng ăn cứ như q/uỷ đói ấy!"

2.

Cho đến một ngày.

Một nhóm người sống sót đi ngang qua thôn chúng tôi. Bác sĩ Hồ dẫn đầu nhìn thấy tôi, sắc mặt liền đại biến: "Chị gái ơi, con gái chị là x/á/c sống!"

Mẹ tôi kh/inh thường ra mặt, "X/á/c sống gì mà x/á/c sống, cái thứ đó là cái gì?"

"Mắt của con gái mắt đã vàng khè rồi!"

"Bệ/nh vàng da, uống chút Nhân Trần Hao là khỏi thôi."

"Con bé đang chảy nước dãi kìa!"

"Trẻ con mọc răng thì đứa nào chẳng thế?"

Bác sĩ Hồ bó tay, định lấy dây trói tôi lại. Mẹ tôi vớ ngay cái cào cỏ (cào răng bằng tre) rồi xông lên.

"Ai dám đụng đến con gái cưng của tôi!"

Bà đ.á.n.h cho cả đám đàn ông to lớn ôm đầu bỏ chạy. Những người sống sót không còn cách nào, đành phải tạm trú ở đầu thôn.

Họ phát hiện nhà kính trồng rau của mẹ tôi là cái duy nhất còn sót lại trong phạm vi trăm dặm. Càng khó mà đuổi chúng tôi đi.

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 15:26
0
14/04/2026 15:26
0
14/04/2026 15:27
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu