Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng mà điều tôi sợ nhất, chính là Quan Thịnh Ngọ phát hiện ra Thẩm Chấp Việt vẫn còn liên quan đến tôi. Lão đã h/ủy ho/ại tôi rồi, không thể để lão h/ủy ho/ại cả Thẩm Chấp Việt nữa.
Tôi nghiến răng lườm Quan Thịnh Ngọ: "Ông lại muốn làm gì?!"
"Cha nuôi nhớ con mà! Bốn năm trước con chạy một lần, hai năm trước con lại chạy một lần." Vừa nói, Quan Thịnh Ngọ vừa đút một tay vào túi quần.
Nơi đó chứa một thứ mà hình dáng của nó tôi đã quá quen thuộc từ năm mười mấy tuổi. Đó là khẩu s.ú.n.g tự chế của lão.
"Quan Hạo, ta khuyên con đừng chạy nữa. Theo cha nuôi, cha nuôi nuôi con cả đời."
Nhổ vào! Lão là muốn vắt kiệt m.á.u tôi, ăn sạch thịt tôi thì có!
"Chuyện của chúng ta, chúng ta tự giải quyết, không liên quan đến người khác." Tôi gượng bình tĩnh, nhìn sang Thẩm Chấp Việt: "Anh đi mau."
"Ấy——! Đừng đi chứ!" Quan Thịnh Ngọ cười âm hiểm: "Tìm được con, cũng nhờ cả vào vị soái ca này đấy." Nói xong, từ chiếc xe phía sau có một chàng trai bước xuống.
Thẩm Chấp Việt nhíu mày: "Liêu Hàn?!"
Tôi nhớ ra rồi. Ngày hôm đó đi theo Thẩm Chấp Việt đến cửa hàng, người m/ắng Chu Diên là thằng c/âm hôi hám chính là cậu ta.
Quan Thịnh Ngọ cười với tôi: "Vị soái ca này biết chúng ta đang tìm con, đặc biệt dẫn chúng ta tới. Thật khéo, đúng lúc gặp nhau luôn."
Liêu Hàn phẫn nộ chỉ vào tôi, nói với Thẩm Chấp Việt: "Anh Thẩm, em đã nói với anh rồi, nó không phải người tốt! Loại du côn như nó phải được dạy dỗ hẳn hoi! Sao anh có thể vì nó mà chia tay với em——!"
"Cậu im miệng cho tôi!" Thẩm Chấp Việt gầm lên một tiếng, khiến Liêu Hàn sợ đến mức không dám nói thêm một lời nào nữa.
Liêu Hàn đúng là rất đáng ăn đò/n. Nhưng cậu ta không có lý do gì để phải mất mạng vì tôi.
Tôi nhếch môi cười khổ: "Sao có thể vì tôi mà chia tay được chứ? Tôi và Thẩm đại chủ nhân không có quen thân đâu."
Tôi giơ tay đẩy Thẩm Chấp Việt, đuổi họ đi: "Đi mau, đi mau đi. Chẳng phải trước đây hai người rất ân ái sao? Đôi tình nhân trẻ đừng có cãi nhau ở đây nữa, mau rời khỏi đây đi."
Không biết câu nói nào đã chạm vào dây th/ần ki/nh của Thẩm Chấp Việt. Anh nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đúng là tôi với cậu không có quen thân thật. Thế nên chưa đến lượt cậu đẩy tôi ra ngoài!"
"Cậu không nghĩ rằng tôi tìm cậu, ép cậu nói lời hối h/ận là muốn cậu quay lại bên cạnh tôi đấy chứ?" Thẩm Chấp Việt cười kh/inh miệt một tiếng, nhưng trong mắt không hề có chút ý cười nào: "Nuôi một con chó, hai năm cũng phải nuôi cho nó quen hơi rồi. Loại nuôi mãi không quen như cậu, thì xứng đáng bị tôi vứt bỏ thêm một lần nữa, biến thành một con ch.ó hoang mất nhà."
Tôi ngây dại nhìn anh, nghe anh nói: "Quan Hạo, tôi là muốn lừa cậu quay lại, sau đó cũng vứt bỏ cậu một lần cho biết đấy."
Giả. Tất cả đều là giả...
Trong tai vang lên tiếng ù ù. Cổ họng thắt lại đ/au đớn. Tôi mím môi, cười khổ một tiếng. Đột nhiên cảm thấy mình từ trước đến giờ cứ như một thằng đần vậy. Những lời từng khắc sâu trong tim, lúc này đây toàn bộ đều bị x/é toạc, m.á.u tươi tuôn trào.
"Vì cậu, ngay cả mạng sống tôi cũng có thể vứt bỏ."
"Cậu chẳng có nét nào giống du côn cả."
"Mười tám năm trước cậu thiếu cái gì, tôi đều bù đắp cho cậu cái đó, nuôi lại cậu một lần nữa."
"Ngoài tôi ra, không ai c/ứu nổi cậu đâu."
...
"Quan Hạo, cậu n/ợ tôi cả đời này cũng trả không hết!"
Trả không hết. Thế nên, anh muốn giẫm đạp tôi như thế này sao?
Thẩm Chấp Việt ngoảnh mặt đi, không nhìn tôi nữa: "Chẳng phải bảo tôi tha cho cậu sao? Bây giờ, cậu có thể cút được rồi."
Quan Thịnh Ngọ mở cửa xe: "Đi thôi, con trai."
Lời còn chưa dứt, từ lối ra của hầm gửi xe đột nhiên vang lên tiếng còi xe cảnh sát. Cảnh sát hét lớn vào bên trong: "Tên cư/ớp bên trong, ông đã bị bao vây. Ngay lập tức giơ hai tay lên và bước ra ngoài!"
10.
Cảnh sát bên ngoài không ngừng hét loa yêu cầu đầu hàng.
Quan Thịnh Ngọ rủa thầm một tiếng. Lão túm tóc Liêu Hàn, ấn mạnh cậu ta vào cửa xe: "Mẹ kiếp, mày báo cảnh sát đúng không?"
Liêu Hàn sợ đến mất mật, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Không phải tôi, không phải tôi!"
Tôi bước tới: "Quan Thịnh Ngọ, thả cậu ta ra. Người ông muốn là tôi."
Quan Thịnh Ngọ vẫn chưa đến mức sợ đến hồ đồ, lão hất văng Liêu Hàn ra rồi nhét tôi vào chiếc xe tải nhỏ, "Chỉ là cảnh sát thôi mà, lát nữa chúng ta cứ thế lao thẳng ra ngoài."
"Bên m/ua đã sắp xếp xong cả rồi, giống như lần trước, chúng ta ra nước ngoài phẫu thuật ngay lập tức." Lão ngồi vào ghế lái, quay đầu cười lạnh: "Con trai à, mớ linh kiện trên người con đáng tiền lắm đấy."
Tôi im lặng. Chợt từ cửa sổ xe, tôi thoáng thấy bóng dáng của mấy cảnh sát đặc nhiệm. Cảnh sát đã lường trước việc Quan Thịnh Ngọ sẽ lao qua chốt chặn, nên họ định giải quyết lão ngay tại hầm gửi xe này!
Ngay khoảnh khắc s.ú.n.g b.ắ.n tỉa giơ lên, Liêu Hàn phát hiện ra cảnh sát đặc nhiệm. Cậu ta khóc lóc gào thét rồi chạy về phía đó: "C/ứu mạng với!"
"Mẹ kiếp!" Quan Thịnh Ngọ c.h.ử.i thề một tiếng, lão xuống xe, giơ tay b.ắ.n một phát về phía Liêu Hàn. Cậu ta ngã gục.
Một nhóm đặc nhiệm khác đột nhiên xuất hiện phía sau Thẩm Chấp Việt, định bảo vệ anh rút lui. Quan Thịnh Ngọ đã g.i.ế.c đỏ cả mắt, lão xoay nòng s.ú.n.g về phía Thẩm Chấp Việt, mắt thấy lão sắp sửa n/ổ s.ú.n.g lần nữa, tôi từ trên xe tải lao thẳng xuống, tông mạnh khiến Quan Thịnh Ngọ ngã nhào ra đất.
Chương 12: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 6: HẾT
Chương 12: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 16: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook